🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 179: + Chương 180

Chương 179. Tư thục

Con tim Uyển Nhi nháy mắt căng thẳng. Nàng ở bên cạnh Võ Hoàng nhiều năm, nếu không phải ỷ vào những kinh nghiệm của đời trước, nàng chỉ sợ đã thua rất nhiều lần trong tay Võ Hoàng.

Thái Bình cũng biết tâm tính của a nương, việc này tuyệt đối không thể đáp trực tiếp. Ý cười trên mặt nàng không giảm, ngược lại lẩm bẩm: “Mẫu hoàng lại trêu con, lần trước mẫu hoàng cũng đâu có cho.” Nói xong, Thái Bình nghiêng mắt liếc nhìn Uyển Nhi một cái, “Uyển Nhi làm việc thận trọng, lưu lại hầu hạ bên cạnh mẫu hoàng, lại không có gì thích hợp hơn.” Vừa nói, Thái Bình cúi đầu phủ lên mu bàn tay Võ Hoàng, ôn nhu vuốt ve dấu vết năm tháng trên mu bàn tay của mẫu thân, “Con không thể lúc nào cũng vào cung làm bạn với mẫu hoàng, mẫu hoàng cần phải bảo trọng thân thể.” Nói xong, nàng chân thành tha thiết đối diện với khuôn mặt Võ Hoàng, nắm chặt tay Võ Hoàng, “Từ nay về sau, con sẽ để người trong thiên hạ nhìn một cái, ai nói nữ tử không bằng nam nhi?”

Mấy câu ít ỏi, đã chuyển lời nói quay trở lại.

Võ Hoàng giãn mày, “Thái Bình xác thật đã trưởng thành.” Mới vừa rồi một câu kia, quả thực là phép thử của Võ Hoàng. Võ Hoàng rất nhiều năm trước đã nói qua, nàng cho, là ân thưởng, người khác đòi hỏi nàng, là quá giới hạn.

Chỉ khi Thái Bình niên thiếu không hiểu chuyện, mới đòi hỏi đồ vật từ nàng. Nhiều năm như vậy, cho tới nay Thái Bình đều lui rồi lại lui, cho dù là hôn sự của Thái Bình, hay là sự nhường nhịn của Thái Bình đối với Võ Thừa Tự năm đó. Thẳng cho tới giờ này ngày này, Thái Bình đều không biểu lộ một chút đi quá giới hạn, Võ Hoàng cho nàng cái gì, nàng liền nhận cái đó.

Võ Hoàng chắc chắn vừa lòng với phản ứng này của Thái Bình.

“Trẫm có chút mệt mỏi.” Võ Hoàng chỉ nói một câu, Thái Bình liền biết điều mà đứng lên, cung kính nhất bái với Võ Hoàng.

Thái Bình nghiêng mặt nhìn về phía Uyển Nhi, “Hầu hạ mẫu hoàng cho tốt, qua trưa mai, tới phủ công chúa giúp bổn cung lựa chọn chiêm sự mới.”

Uyển Nhi nhất bái với Thái Bình trước, sau đó nhìn về phía Võ Hoàng, “Bệ hạ, ngày mai thần có thể sao?”

Võ Hoàng gật đầu, “Mới vừa rồi trẫm đã nói, giúp Thái Bình tuyển một chiêm sự tốt.”

“Vâng.” Uyển Nhi nhận chỉ.

“Mẫu hoàng, con đến Xuân Quan xử lý công vụ.” Thái Bình nghiêm túc hành lễ với Võ Hoàng, cuối cùng rời khỏi điện.

Võ Hoàng nhìn về phía Uyển Nhi, ánh mắt như đao, dường như một cái chớp mắt có thể xuyên thủng tâm tư người khác, “Ngươi muốn làm chiêm sự của Thái Bình sao?”

“Thần muốn, cũng không muốn.” Uyển Nhi trả lời đúng sự thật.

Võ Hoàng có phần hiếu kỳ, “Ồ?”

Uyển Nhi cũng không vòng vo, tiếp tục nói: “Thần lúc còn nhỏ đã coi điện hạ là tri kỷ, nếu có thể giúp đỡ điện hạ, thần tất nhiên nguyện ý một ngàn một vạn lần. Chỉ là, kể từ đó, thần liền chỉ có thể làm một chiêm sự nho nhỏ trong phủ công chúa.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...