🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 163: . Khả nghi

“Đại nhân, Võ Hoàng tuyên triệu.”

Võ Thừa Tự còn đang đắm chìm trong đắc ý, đột nhiên bị nội thị thông truyền ngắt ngang. Hắn nhiều ít đã đoán được chút ý tứ của Võ Hoàng, hắn tin tưởng mặc dù Võ Hoàng nắm được chứng cứ, cũng không dám trị tội hắn trước mặt mọi người.

“Đã biết.” Võ Thừa Tự sửa sang lại y quan, “Ta liền tiến cung.” Hắn đi ra hậu viện, đưa một ánh mắt cho quản sự nhà mình.

Quản sự là kẻ thông minh, rất nhiều chuyện đều do hắn dẫn đầu. Thấy ánh mắt của chủ tử, quản sự liền biết chủ tử nhất định lại muốn ra tay giết người. Hắn sẽ chuẩn bị tốt nhân lực, chờ đợi chủ tử trở về nói rõ mục tiêu là ai.

Võ Hoàng cũng không triệu kiến hắn đến Vạn Tượng Thần Cung, mà là mời hắn đến thiên điện.

Bên trong thiên điện chỉ có hai cung tì chờ sẵn, trên kỷ án đặt một ly rượu.

Võ Thừa Tự buồn chán chờ ở thiên điện hai canh giờ, mãi không thấy Võ Hoàng xuất hiện. Hắn có chút nôn nóng, nhịn không được hỏi cung tì, “Bệ hạ đâu?”

Cung tì không trả lời, chỉ hành lễ với Võ Thừa Tự.

Mắt thấy sắc trời đã tối, chốc lát nữa cửa cung sẽ khóa, Võ Thừa Tự càng thêm nôn nóng. Không được Thiên Tử đặc biệt cho phép, nếu ngoại thần qua đêm trong cung, đó là vượt khuôn phép, Võ Hoàng chưa triệu kiến, nếu lén lút rời đi, vậy đó là kháng chỉ.

Hắn bị kẹt trong thế lưỡng nan, lùi cũng không được, tiến cũng không xong, chỉ cảm thấy chuyện này dường như không quá thích hợp.

Lúc này, Võ Hoàng triệu Địch Nhân Kiệt đánh cờ, hai người ở tại Vạn Tượng Thần Cung đã phân tranh hai ván, một ván Võ Hoàng thắng, một ván Địch Nhân Kiệt thắng, hiện tại một bàn cờ này đang đến hồi mấu chốt, hai bên chém giết khó phân thắng bại.

Địch Nhân Kiệt đặt một quân cờ xuống, trầm giọng nói: “Sắp đến canh giờ khoá cửa cung, lão thần cũng nên rời khỏi.”

“Ván cờ này chưa phân thắng bại, Địch công không thể đi được.” Võ Hoàng nhanh chóng đặt một quân xuống, ăn liền ba quân của Địch Nhân Kiệt.

Địch Nhân Kiệt mỉm cười, “Điện hạ là người làm việc kiên định, bệ hạ không cần lo lắng.”

Võ Hoàng cười lạnh, “Tất nhiên là trẫm yên tâm về phần Thái Bình.” Nói xong, Võ Hoàng cầm lấy một quân cờ của mình từ trên bàn cờ, “Trẫm cũng để bụng hoàng tôn, cung nhân được phái đi chiếu cố tôn nhi đều do trẫm tự mình chọn lựa, cũng không có qua tay Ngụy Vương.” Nàng ngắm nghía quân cờ trắng trong tay, “Trẫm không rõ, hắn làm sao để thu mua những người này?”

Địch Nhân Kiệt nghiêm túc nói: “Ngụy Vương ỷ vào quyền lực, bệ hạ đã bỏ qua cho hắn quá nhiều lần.”

“Người khác không hiểu khó xử của trẫm, Địch công cũng không hiểu sao?” Võ Hoàng cười khổ.

Tất nhiên Địch Nhân Kiệt hiểu rõ. Thế lực của cựu thần Lý Đường không thể khinh thường, nếu không phải Võ Hoàng bồi dưỡng Võ thị âm thầm cạnh tranh với bọn họ, dời đầu mâu về phía khác, ngôi vị hoàng đế này nhất định ngồi không vững.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...