🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 162: . Di hoa

“Giá!”

Sáng sớm hôm nay Thái Bình mang theo quan viên trong phủ rời khỏi Thần Đô, đến vùng ngoại ô tuần tra. Năm nay tuyết rơi thật sự dày đặc, không ít địa phương sinh ra tai hoạ, cho nên Thái Bình trích ra rất nhiều bạc từ trong ngân khố riêng, sửa một hoàng trang do a nương ban thưởng thành lều cho lưu dân, thu lưu rất nhiều lưu dân chạy nạn tới Thần Đô.

Diêu Sùng ước chừng đã hơn bốn mươi, khi mới đến phủ công chúa nhậm chức, đối với chuyện Võ Hoàng vi phạm quy định mà nâng cao quy chế phủ công chúa đã có phê bình kín đáo, có thể đếm được mấy tháng tới nay, hắn đi theo thấy công chúa thật thật sự sự làm việc, đối với điện hạ không thể không rửa mắt mà nhìn.

Nếu điện hạ là hoàng tử, đó nhất định là phúc của Đại Đường.

Không chỉ có Diêu Sùng có tâm tư này, phụ tá khác cũng động đến tâm tư như vậy. Chỉ tiếc điện hạ là công chúa, không thể thừa kế long vị, nhưng nếu điện hạ có thế lực không thể khinh thường, có lẽ có thể giúp đỡ hai vị ca ca, lấy được ngôi vị Đông Cung.

Cho đến hôm nay, tuy mấy phụ tá này đã chịu phục Thái Bình, nhưng vẫn không xem nàng như trữ quân để thần phục. Chuyện này, Thái Bình đã biết rõ trong lòng.

Muốn thay đổi tư tưởng cố chấp của bọn họ, khó như lên trời. Thái Bình cũng biết, việc này có gấp cũng gấp không được, tựa như thuần mã, cần phải tiến lên từng bước, mới có thể quân thần đồng lòng, cùng mưu thịnh thế.

Đời trước, nàng cùng những người này chẳng qua chỉ là quen biết hời hợt, cũng không tính biết rõ, mấy ngày nay nàng cũng hiểu đôi chút tính nết của bọn họ, chờ nắm đúng, lại từng bước từng bước mà thu thập.

Công chúa nhân đức, không chỉ có bá tánh biết, văn võ trong triều cũng biết.

Dân vọng chính là tự tin lớn nhất của Thái Bình.

Hôm nay Thái Bình mặc bào sam hoa văn bạc, trên người choàng một kiện áo lông chồn trắng, nàng dừng ngựa ở trước cổng trang viên, dứt khoát xoay người nhảy xuống ngựa.

Diêu Sùng nhìn bóng dáng của Thái Bình, bộ dáng nàng đội khăn vấn đầu, thật sự cực kỳ giống Chương Hoài Thái Tử Lý Hiền năm đó, mang theo một mạt anh khí nhàn nhạt. Tuy Lý Hiền bởi vì mưu phản bị hạch tội, nhưng uy danh của hắn ở trong triều cũng không nhỏ, hiện nay còn có không ít lão thần hoài niệm phong tư của Lý Hiền ở trên triều đình ngày đó.

Năm đó, sau khi Lý Hiền bị hạch tội, cũng chỉ có công chúa thường xuyên đến thăm Lý Hiền. Công chúa nhân đức trọng tình, chỉ đáng tiếc, nếu là hoàng tử, trữ quân như vậy có ai không phục?

Diêu Sùng lại than thở một lần.

“Diêu khanh, mau theo.” Thái Bình phát giác Diêu Sùng không có đuổi kịp, quay đầu lại nhướng mày, “Tuần tra xong nơi này, bổn cung còn muốn đến bờ Lạc Thủy nhìn một chút.” Tuy nàng đã không còn ở Công Bộ, nhưng lúc trước ven bờ Lạc Thủy có mấy con kênh mới do một tay nàng quản lý, nếu tất cả đều bị đông cứng, nàng cần phải đến nhìn một cái, đê đập có bị rạn nứt không, miễn cho đầu Xuân năm sau, băng tuyết tan ra, làm đê đập sụp đổ, gây ra tai hoạ gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...