🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 153: . Sơ thắng

Thái Bình đưa Địch Nhân Kiệt đến trước cửa cung, liền đánh ngựa đi vòng về phủ công chúa.

Địch Nhân Kiệt chưa đi đến gần, việc này đã truyền đến tai Võ Hoàng. Võ Hoàng cười khẽ, “Nha đầu này, đều muốn đặt chủ ý lên người Địch công.”

Hôm nay vừa lúc Uyển Nhi đang trực, nghe thấy lời này của Võ Hoàng, không khỏi đổ mồ hôi lạnh vì Thái Bình một phen.

Võ Hoàng ngược lại cũng không có để trong lòng, cho dù Thái Bình có ý tứ kia, Địch công là người hiểu chuyện, cũng sẽ không theo Thái Bình hồ nháo. Mấy ngày nay uy vọng của Thái Bình đang dần tăng lên, đắc ý vênh váo cũng là chuyện thường tình. Võ Hoàng đặt bút son xuống, nhìn về phía Uyển Nhi, “Ngày mai ngươi đến phủ công chúa một chuyến, nói là ý của trẫm, muốn Thái Bình đến chùa Bạch Mã nghe thiền sư giảng kinh.”

Uyển Nhi cúi đầu, “Vâng.”

Bùi thị bước nhanh từ ngoài cửa điện vào, “Bệ hạ, Địch công tới.”

“Tới vừa lúc!” Võ Hoàng đứng dậy, đích thân nghênh đón Địch Nhân Kiệt.

Địch Nhân Kiệt thụ sủng nhược kinh, quỳ xuống hành lễ ở ngoài điện, “Bệ hạ, đây là muốn lấy mạng lão thần rồi.”

“Thái Bình còn có thể ra kinh mười dặm nghênh đón ngươi, trẫm ra ngoài điện nghênh đón Địch công thì có tính là gì đâu?” Trong lời nói của Võ Hoàng có ẩn ý, nàng biết Địch Nhân Kiệt nghe hiểu được.

Địch Nhân Kiệt nghiêm túc túc nói: “Thần sợ hãi.”

“Thái Bình xưa nay kính trọng ngươi, nghênh đón ngươi cũng là chuyện thường tình.” Võ Hoàng chắp tay liếc nhìn Địch Nhân Kiệt quỳ gối trước mặt, khí thế này vô cớ làm người khác cảm thấy uy áp, “Năm đó án Việt Vương, trẫm đày ngươi đến nơi khác, chỉ là vì bảo vệ ngươi, mong rằng Địch công không oán trách trẫm.”

Địch Nhân Kiệt dập đầu, cảm kích nói: “Bệ hạ ân sủng, thần khắc sâu trong tim.”

“Đứng lên đi.” Võ Hoàng tự tay nâng Địch Nhân Kiệt dậy, đây là tôn kính mà nàng dành cho thần tử.

Địch Nhân Kiệt không thể không thừa nhận, giờ này ngày này Võ Hoàng thể hiện ân uy, so với Thiên Hậu năm đó còn làm lòng người sinh ra sợ hãi. Hắn cung kính đứng dậy, Võ Hoàng lại không có ý buông tay.

Nàng nắm cổ tay Địch Nhân Kiệt, dắt Địch Nhân Kiệt cùng nhau bước vào Vạn Tượng Thần Cung, vừa đi, vừa nói: “Đại Chu đang chờ đợi thịnh thế, cần nhất là những lương thần như Địch công, Địch công có người nào muốn tiến cử cho trẫm không?”

Địch Nhân Kiệt cẩn thận nghĩ nghĩ, nghiêm túc đáp: “Thần mới về Thần Đô, không biết rõ thế cục trong triều, cũng không biết bệ hạ cần văn thần, hay là cần võ tướng.”

Võ Hoàng cuối cùng cũng buông lỏng cổ tay Địch Nhân Kiệt, đôi tay thả lỏng phía sau, cười hỏi: “Ngươi cũng trả lời Thái Bình như thế sao?”

Địch Nhân Kiệt lắc đầu, “Điện hạ vẫn chưa hỏi thần những việc này.”

Võ Hoàng lặng im một lát.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...