🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 137: . Thói quen

Nghỉ ngơi một lát, xem như hai người khó có được một lần an tâm tịnh dưỡng. Sau đó, Thái Bình mang Uyển Nhi đến Thanh Trì tắm gội thay y phục, đến chính ngọ, hai người cùng nhau về chính điện.

Thái Bình mệnh Xuân Hạ truyền thiện, không bao lâu, Xuân Hạ cùng các cung nhân mang ngọ thiện vào chính điện.

Trương Tắc nấu xong thuốc cũng đưa tới, loại thuốc thể hàn này, cần phải uống trước ngọ thiện.

Thái Bình bưng chén thuốc lên, chịu đắng uống được ba hớp rồi đặt chén thuốc xuống, ra hiệu cho Trương Tắc đem chén thuốc đi.

“Vâng.” Trương Tắc bưng chén thuốc lui ra.

Xuân Hạ thức thời mệnh các cung nhân cùng lui ra, chờ ở ngoài cửa điện, đợi công chúa gọi.

Uyển Nhi gắp cho Thái Bình một miếng Tiểu Thiên Tô, dịu dàng nói: “Điện hạ, mời.”

Thái Bình biết Uyển Nhi nhất định đau lòng, cười nói: “Hôm nay ta uống ít hơn một nửa.” Nói xong, nàng cũng gắp cho Uyển Nhi một miếng Tiểu Thiên Tô, “Uyển Nhi yên tâm.”

Uyển Nhi sao có thể yên tâm đây? Cần phải qua mặt được thái y mà Võ Hậu sai đến bắt mạch, Thái Bình nhất định phải uống loại thuốc này suốt ba năm, phải chịu khổ như vậy suốt ba năm.

“Sẽ ổn mà.” Thái Bình bảo đảm.

“Ừm.” Uyển Nhi cúi đầu gắp một mảnh Tiểu Thiên Tô cho vào miệng, mặc dù là loại thịt nai ngon nhất, nàng cũng cảm thấy chua xót.

Thái Bình lặng yên không một tiếng động dịch đến sát Uyển Nhi, cười hỏi: “Ăn ngon không?”

“Điện hạ cảm thấy ăn ngon không?” Uyển Nhi hỏi lại, lúc này mới phát hiện Thái Bình ngồi sát vào người nàng, vội la lên, “Quân thần có khác, thần không thể ngồi chung một mâm với điện hạ.” Tuy nàng phụng chỉ đến đây chăm sóc Thái Bình, hôm nay ngồi chung dùng bữa cùng Thái Bình đã là ân thưởng lớn lao, nếu bị người khác nhìn thấy điện hạ ngồi chung một mâm với nàng, đó chính là đại đại bất kính.

“Ngồi yên.” Thái Bình đè lại Uyển Nhi đang muốn đứng lên, một tay kia đẩy chén của mình đến chỗ Uyển Nhi, cười nói, “Bổn cung mới uống thuốc, thân thể vô cùng mệt mỏi, cầm đũa cũng không chắc, cho nên……”

Uyển Nhi nhìn vào cặp mắt như tiểu hồ ly kia, liền biết nàng ấy đang muốn gì.

“Nhưng mà……”

“Mẫu hậu sai ngươi tới chiếu cố bổn cung, ngươi phải nghe lời bổn cung!”

Thái Bình đắc ý không cho Uyển Nhi phản bác, “Thượng Quan đại nhân muốn hầu hạ bổn cung ăn cơm, tự nhiên phải ngồi cùng một mâm với bổn cung!”

“Bá đạo!” Uyển Nhi không lay chuyển được điện hạ, chỉ đành bưng chén lên, lấy đũa gắp một miếng thịt nai đút cho Thái Bình, “Điện hạ, xin hãy há miệng.”

Thái Bình thuận theo mà há miệng, để Uyển Nhi đút nàng dùng bữa. Thịt nai vào miệng, nàng một bên cẩn thận nhai nuốt, một bên khen ngợi: “Lần này thịt nai nấu rất vừa vặn, đủ mềm.” Nói xong, chỉ chỉ canh Cam Lộ, “Uyển Nhi, ta muốn ăn cái kia.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...