🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: . Kẽ hở

“Hay cho một câu sợ làm tổn thương thân thể bổn cung!” Thanh âm phẫn nộ của Thái Bình bỗng nhiên vang lên ở ngoài điện, mọi người nhao nhao nhìn về phía Thái Bình.

Chỉ thấy công chúa khoác áo choàng trên người, sắc mặt trắng bệch, được Uyển Nhi đỡ lấy, chậm rãi đi vào điện.

Võ Hậu đứng lên, vội vàng phân phó Bùi thị, “Ban ghế.”

Bùi thị nhanh chóng cho các cung nhân nâng trường kỷ đến đây, giúp đỡ Uyển Nhi đỡ Thái Bình ngồi xuống trường kỷ.

Võ Hậu không vui nhìn thoáng qua Uyển Nhi, “Không phải đã phân phó cho ngươi phải chiếu cố Thái Bình thật tốt sao? Sao ngươi lại để nàng không yêu quý chính mình như thế?”

“Mẫu hậu, người đừng vội trách cứ Uyển Nhi.” Ngữ khí của Thái Bình như đao, khoét đến làm cho Võ Hậu khó chịu, đáy mắt nàng đong đầy nước mắt, tràn đầy oán khí mà giương mắt nhìn Võ Hậu, “Việc ở Duyện Châu, thần thông cảm mẫu hậu không dễ, cho nên mẫu hậu nói như thế nào, thần liền nghe như thế ấy. Nhưng việc hôm nay, sự tình liên quan đến tánh mạng của thần, lần này mẫu hậu lại muốn tiếng sấm to hạt mưa nhỏ lừa gạt cho qua sao?”

Võ Hậu nghe nàng không hề gọi “a nương”, còn tự xưng là “thần”, chỉ cảm thấy chua xót, lập tức trấn an: “Chuyện này có điều kỳ lạ, ai gia đang thẩm vấn, lần này nhất định sẽ cho con một công đạo.”

“Thẩm vấn cái gì?” Thái Bình ở trước mặt mọi người, giơ cổ tay ra, gắt gao nhìn chằm chằm Võ Du Kỵ, “Võ Du Kỵ, khi đó ngươi hai mắt đỏ bừng, hận không thể ăn tươi nuốt sống bổn cung, cho dù bổn cung quát mắng như thế nào, ngươi một mực vẫn muốn làm chuyện kia, hoàn toàn đánh mất bản tính ngày thường, ngươi nhận hay không nhận?”

Võ Du Kỵ cứng họng, hắn không có nổi một chút ấn tượng đối với việc này, sao có thể nói nên lời?

“Điện hạ…… Thần thật sự…… Thật sự không nhớ được có chuyện như vậy……” Võ Du Kỵ tuyệt vọng mà nhìn Thái Bình, hắn cũng đang không ngừng hồi tưởng lại khi đó, thật sự một chút cũng không nhớ nổi.

Thái Bình đã dự đoán hắn chỉ có thể dùng lý do đó để thoái thác, lập tức hạ lệnh, “Trương Tắc, bắt mạch cho hắn! Hắn dám có gan phạm thượng, không phải bản tính như thế, thì là trúng thuốc.”

Trương Tắc lĩnh mệnh, vừa muốn tiến lên, Võ Du Kỵ đã rụt rụt tay lại.

Võ Hậu nhìn hết trong mắt, không nói lời nào.

Trương Tắc cung kính nói: “Xin phò mã để hạ quan bắt mạch.”

“Ta…… Ta……” Võ Du Kỵ lại chột dạ, thuốc bột mà lần trước Võ Tam Tư cho hắn, hắn xác thật cũng dùng một chút, cho nên bắt đầu từ lúc nhìn thấy Thái Bình, hắn cảm thấy toàn bộ thân thể nóng như đốt.

Chẳng lẽ bởi vì thuốc bột đó, cho nên hắn mới có thể ngất đi trong lúc hưng phấn?

“Ta không nghĩ tới dược hiệu lại mạnh như vậy, ta chỉ ăn một chút, dược hiệu phát tác, cái gì ta cũng không nhớ rõ mà ngất đi rồi……” Võ Du Kỵ vừa nghĩ vừa đáp, nhưng còn chưa dứt lời, liền bị Thái Bình ngắt ngang.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...