🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: . Hoà ly

Võ Du Kỵ cho rằng công chúa chỉ mượn lời hắn, muốn cho hắn một kinh hỉ. Hắn cười cười, nghe lời công chúa đến gần ngăn tủ cao, hai tay nắm lấy cạnh cửa, dùng sức mở ra.

"Lang quân......"

Chưa thấy người bên trong, nhưng đã nghe thấy thanh âm của người nọ.

Võ Du Kỵ không khỏi run lên một cái, kinh hô: "Ngũ Nương!" Đợi thấy rõ người bên trong, sắc mặt của hắn thoáng chốc sợ hãi tới mức trắng bệch, còn đâu hứng thú động phòng hoa chúc?

Mai thị đứng thứ năm trong nhà, ngày thường Võ Du Kỵ đều gọi nàng như vậy.

"Là ta." Trong mắt Mai thị dâng trào nước mắt nóng hổi, dang tay gắt gao ôm chặt Võ Du Kỵ.

Võ Du Kỵ cúi đầu nhìn, lại thấy bụng nhỏ của Mai thị đã phồng lên, nàng vậy mà mang thai đã lâu.

"Xem ra, vị nương tử này không nói dối, nàng ấy xác thật là "vong thê" của phò mã." Thái Bình chậm rãi đứng lên, cát phục trên người quá mức dày nặng, nàng dứt khoát cởi áo bào xanh bích bên ngoài, chắp tay xem kịch, "Bổn cung cảm thấy, phò mã nên cho bổn cung một công đạo."

Võ Du Kỵ lúc này cũng không biết nên cười hay nên khóc, nhìn Mai thị, rồi lại nhìn Thái Bình, "Điện hạ, việc này...... Việc này ta cũng không biết!"

"Ngươi có biết hay không, tới chỗ mẫu hậu, tự khắc sẽ rõ." Thái Bình tràn đầy mất mát mà lắc đầu thở dài, "Kỵ ca ca, ta thật sự không nghĩ tới, vì vinh hoa phú quý, ngươi lại làm kẻ bạc tình bỏ rơi cả thê nhi!"

Mai thị nghe thấy những lời này, vội vàng buông lỏng Võ Du Kỵ, đỡ bụng to đến gần Thái Bình, gian nan quỳ xuống đất nói: "Điện hạ bớt giận, việc này......"

"Việc đã đến nước này, bổn cung thật không hiểu còn có gì để nói." Thái Bình ngắt lời nàng, nhìn nàng đầy thương hại, "Đến lúc này, ngươi còn muốn bảo vệ hắn chu toàn?"

"Điện hạ! Thần thật sự hoàn toàn không biết gì cả!" Võ Du Kỵ biết tính nghiêm trọng của việc này, vội vàng quỳ xuống đất dập đầu ba cái liên tiếp, "Ngày Mồng Một Tết đó, Ngũ Nương mất tích đến nửa đêm, thần nhìn thấy thi thể được người ta vớt lên, chỉ cảm thấy đau lòng, bởi vì không dám quấy rầy Thái Hậu, cho nên mới vội vàng......"

"Phải không?" Thái Bình tự tay nâng Mai thị dậy, đỡ nàng ngồi lên giường.

Mai thị kinh hoàng thất thố, vốn dĩ nàng nghĩ rằng sau khi gặp lại phu quân, cho dù không thể tiếp tục tiền duyên, chỉ cần phó thác hài tử trong bụng thoả đáng, nàng liền gửi gắm tuổi xuân nơi cửa Phật, vượt qua quãng đời còn lại.

Nàng cũng không phải người ăn gan hùm mật gấu, sao dám tranh đoạt trượng phu với công chúa được Võ Hậu thương yêu nhất.

"Điện hạ." Mai thị gắt gao nhìn chằm chằm Thái Bình, "Thiếp...... cũng không muốn lang quân chết...... Thiếp chỉ thương hài nhi trong bụng......"

"Vậy thì ai sẽ thương ngươi đây?" Thái Bình nhàn nhạt hỏi một câu, Mai thị cũng không biết trả lời như thế nào.
Thái Bình hơi ngẩng đầu, liếc nhìn Võ Du Kỵ quỳ gối cách đó không xa, "Người xưa có câu, phu quân là trời, Kỵ ca ca, ngươi thật sự làm được à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...