🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 127: . Phò mã

Mùng chín tháng Sáu, đêm.

Mưa đã mấy ngày, cuối cùng cũng tạnh vào đêm trước đại hôn của Trấn Quốc Công Chúa.

Nước mưa chảy dọc theo đường sống trên mái ngói, tắm trong ánh trăng rồi nhỏ giọt xuống thềm đá trên Lưu Bôi Điện, phát ra từng tiếng vang nhỏ.

Thái Bình giương hai tay, để cung nhân hầu hạ mặc cát phục.

A nương yêu thương nàng cực kỳ, bộ cát phục này bao gồm chín tầng, đẹp đẽ, quý giá, phi phàm. Từ trong ra ngoài, chỗ nào cần thêu hoa văn, từng đường kim mũi chỉ đều dùng tơ vàng chỉ bạc thêu ra, tròng mắt của hoàng điểu hoặc là chỗ loá mắt nhất trên lông hoàng điểu, còn dùng đá quý thượng đẳng nhất để điểm xuyết.

Thái Bình ngày mai, sẽ là tân nương lộng lẫy nhất Đại Đường.

Thiếu nữ khuê cát tầm thường cực kỳ hâm mộ bộ cát phục như vậy, Thái Bình xuyên lên lại giống như gông xiềng xích sắt, nặng nề đến mức làm nàng cảm thấy hít thở không thông.

Trên mặt cung nhân hầu hạ Thái Bình đều là ý cười, chỉ có một mình Xuân Hạ, vẫn luôn cười khổ. Ngày mai điện hạ phải gả cho người mình không thích, lúc này nhất định khổ sở vô cùng, nàng không nên chọc điện hạ không vui. Nghĩ đến đây, Xuân Hạ lén lút nhìn chính mình trong gương đồng một cái, cực lực làm cho mình cười không chua xót như vậy nữa.

Hành động nhỏ của Xuân Hạ đều rơi vào mắt Thái Bình, Thái Bình cười nhạt, “Tới đỡ bổn cung, bộ cát phục này thật sự quá nặng, hai tay bổn cung nâng mỏi rồi.”

Xuân Hạ sửng sốt một chút, vội vàng tiến lên đỡ lấy hai tay Thái Bình.

Các cung nhân mặc cho công chúa một kiện ngoại thường màu xanh bích cuối cùng, rốt cuộc Thái Bình đã có thể rũ hai tay xuống, nghỉ ngơi trong chốc lát. Sau một canh giờ, trang nương sẽ đến hầu hạ nàng chải tóc, trang điểm, vẽ hoa điền gì đó cũng không thể thiếu.

Thái Bình thật sự mệt mỏi, gian nan ngồi xuống bên gương đồng, lạnh lùng hạ lệnh, “Lui xuống trước đi, để bổn cung lẳng lặng nghỉ một lát đã.”

“Vâng.” Các cung nhân nhìn thấy canh giờ còn sớm, liền nghe lệnh rời khỏi chính điện.

Thái Bình mệt mỏi nhìn chính mình trong gương, nàng chưa trang điểm, sắc mặt trắng bệch, lăn lộn mặc xong bộ cát phục này, mặt mày đều muốn đổi sắc.

Xuân Hạ lo lắng công chúa, chờ ở trước cửa điện lại thỉnh thoảng nhìn công chúa bên trong.

“Thượng Quan đại nhân.” Bỗng nhiên nghe thấy phía sau vang lên thanh âm của cung nhân, Xuân Hạ kinh ngạc vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy Uyển Nhi mang theo Hồng Nhụy đi vào trong đình.

Trong tay Hồng Nhụy ôm hộp trang điểm, nếu như vậy, người trang điểm cho công chúa hôm nay hẳn là Uyển Nhi.

Tim Xuân Hạ thắt lại, thời điểm này lại để đại nhân tới trang điểm, sợ lát nữa điện hạ cùng đại nhân sẽ khóc đến trôi hết phấn son.

“Việc trang điểm, vẫn là để nô tỳ làm cho.” Xuân Hạ hiểu chuyện tiến ra đón, hành lễ với Uyển Nhi.

Uyển Nhi cười khẽ, “Thái Hậu có chỉ, mệnh ta trang điểm cho điện hạ. Xuân Hạ, ngươi mang các nàng ra bên ngoài chờ, nếu không được truyền triệu, không cần tiến vào quấy rầy.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...