🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 74: Chương 74

Rạp hát nhỏ.

Lưu Nhất Hàng: Anh Hạ, mấy ngày nay em đều phải trực ban, anh cứ ăn cơm rồi đi ngủ đi, đừng chờ em.

Hạ Dương Ba (bất mãn): Vì sao anh vừa trở về là em lại phải đi trực ban chứ?

Lưu Nhất Hàng (cẩn thận giải thích): Bởi vì gần đây chủ nhiệm Nghiêm liên tục sắp xếp ba cuộc phẫu thuật đó, trước đó muốn em quan sát tình hình bệnh nhân, em cũng ở bên cạnh để hỗ trợ phẫu thuật, quan sát sau phẫu thuật cũng do em phụ trách…

Hạ Dương Ba (nhíu mày): Vậy có nghĩa là em không có thời gian ở với anh đúng không?

Lưu Nhất Hàng (biểu cảm áy náy): Xin lỗi anh…

Hạ Dương Ba: Thôi bỏ đi… Anh cũng muốn tăng ca!

Lưu Nhất Hàng (cười): Gần sang năm mới anh có án kiện à?

Hạ Dương Ba (cậy mạnh): Không có án kiện, vậy thì tạo ra án kiện là được.

Lưu Nhất Hàng (hiếu kỳ): Ví dụ như?

Hạ Dương Ba (lạnh lùng): B/ạo l/ực gia đình.

Trong chớp mắt, Lưu Nhất Hàng bị đè xuống ghế sô pha, sô pha quá chật, cậu không dám động đậy, sợ sẽ đẩy Hạ Dương Ba té hoặc đập đầu vào đâu thì khổ, chỉ có thể để Hạ Dương Ba cắn người mình xả giận.

Hai người chơi đùa đến mệt mỏi, dửng dưng dựa vào ghế sô pha, nhỏ giọng thì thầm.

Phần lớn thời gian đều là Lưu Nhất Hàng nói… nói về chuyện ở bệnh viện, trong bệnh viện đứa trẻ nào ở vừa phát hiện ra bệnh tim, đứa trẻ nào bị bệnh tim bẩm sinh khi chỉ mới bốn năm tuổi..

“Cái này còn tốt đấy, ít nhất những đứa trẻ đó còn có cơ hội được chữa trị… Có nhiều đứa nhỏ mới sinh ra, vì bị khiếm khuyết nên bị cha mẹ ruột bỏ rơi, thậm chỉ có chưa kịp tiếp thu trị liệu đã ch*t yểu…”

Hạ Dương Ba chỉ im lặng lắng nghe cậu nói, tay anh khẽ vuốt vuốt sờ sờ đầu Lưu Nhất Hàng.

“Em nhất định sẽ trở thành bác sĩ giỏi nhất ở thành phố Lâm.” Giọng anh rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định, tựa như đối với vấn đề này, anh vô cùng tin tưởng, không có chút nghi ngờ nào.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

A!

Tôi không cố ý muốn dừng lại đâu!

Chỉ là tôi viết về bệnh viện, trong khi đó hai mươi năm qua tôi còn không đến tiêm hay truyền dịch được mấy lần…

Cho nên! Tôi đi tra tài liệu!

Thuận tiện còn phải hỏi những người bạn học y của mình một chút…

Được rồi, cũng là bề ngoài thôi!

Nói chung qua ngày 15 sẽ bắt đầu đổi mới nha~

Bởi vì

Nói ra có thể các bạn không tin đâu 

Tôi bị người nhà sắp xếp đi xem mắt…

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...