Chương 7: Tập 7
Đã hơn một tuần trôi qua, Thừa Bối cũng đã hiểu tại sao chỗ ngồi tại giảng đường xung quanh lại không có ai ngồi cạnh, ngoại trừ một vài cô nàng chăm chú ngắm nhìn người mới tới kia.
Nguyên nhân là người tên Từ Quán Hạo kia sau đợt bị đình chỉ đã chính thức đi học lại. Đã vậy anh ta còn đặc biệt muốn ngồi chỗ cạnh Thừa Bối, làm Vũ Doanh cũng không dám ngồi cạnh, len lén ra phía khác ngồi.
Làm ơn...mau hết giờ học đi. Cậu không chịu nổi cảnh cứ có người ngồi cạnh nhìn chằm chằm mình như thế nữa.
Thừa Bối cuối cùng cũng đã chịu đựng được cho tới giờ nghỉ giữa giờ, trong lúc anh ta bị đám con gái vây quanh, Vũ Doanh hôm nay lại không hề kè kè điện thoại theo bên mình, cố gắng hỏi nhỏ Thừa Bối hết sức có thể.
"Cậu - với - anh - ta - hẹn - hò - à?"
Lẽ đương nhiên, cậu chẳng nghe thấy gì, chỉ nhăn mặt rồi lắc đầu. Vũ Doanh lại lặp lại một lần nữa, với âm điệu lớn hơn một chút.
"Hả? Cậu hỏi cái gì? Nói to lên!"
"Con mẹ nó! Tôi nói - Cậu với Từ Quán Hạo tiền bối hẹn hò à?!?"
Lúc Vũ Doanh bình tĩnh lại mới biết giọng mình đã vang lớn khắp giảng đường, hàng trăm con mắt nhìn qua phía Thừa Bối và Quán Hạo. Thừa Bối cứng đờ người, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị anh ta kéo vào lòng, hào sảng nói.
"Đúng vậy, hôm nay là ngày đầu chúng tôi hẹn hò. Sao vậy bảo bối? Em còn đến tận kí túc tỏ tình với anh, giờ lại ngượng sao?"
Xung quanh cậu đã có những tiếng xì xào to nhỏ, đám con gái thất vọng ra mặt, liếc nhìn Thừa Bối bằng ánh mắt rất không hài lòng, như muốn bóp chết cậu luôn vậy.
"Thật đúng là, gã đó đúng là trai gái không tha!"
"Nghe nói lần trước bị đình chỉ học là do đã đi đánh nhau ở quán bar do tranh giành một con ả điếm đấy!"
"Liệu có bị mắc bệnh xã hội không nữa đây?"
Đám nam sinh ghen tị ra mặt với khuôn mặt đẹp trời sinh của Quán Hạo, tha hồ thêu dệt những câu chuyện không tên, tự coi đó là đúng, tự coi đó là hiển nhiên.
"Gã ta tệ là một đành, sao lớp trưởng lại nhìn trúng hắn chứ? Lại còn mặt dày đi tỏ tình nữa?"
"Đúng là vẫn chết vì cái mặt, mặt đẹp thì mài ra tiền ăn được chắc?"
Đúng lúc ấy Doãn Kỳ có ngang qua lớp để rủ cậu đi ăn trưa đã chứng kiến được toàn bộ câu chuyện, trực tiếp đi tới nắm tay cậu kéo đi.
"Là hiểu lầm, Thừa Bối hôm ấy say bí tỉ, đừng có tự mình đa tình."
Doãn Kỳ thì không ai nghi ngờ gì hết khi bên cạnh anh còn có thiên kim tiểu thư Viên Chi Uyển nữa. Nhưng nhìn thế nào...trông cũng thật giống tình tay ba nha.
"Hiểu lầm?" - Quán Hạo mỉm cười lộ ra răng khểnh - "Không lẽ em ấy đến để tỏ tình với cậu? Đồ dựa hơi!"
"Cậu..!"
Bạn thấy sao?