🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Tập 6

Doãn Kỳ ánh mắt bỗng thoáng chút thất vọng, nhưng lập tức lại trở nên nghiêm túc. Tự nhiên lại kéo cậu qua phía khác ít người hơn, nắm lấy đôi vai nhỏ kia áp vào tường.

"Ai cũng được, sao em lại đi thích bạn cùng phòng của anh? Cậu ta không được! Tuyệt đối không được! Em còn không biết những tin tức xung quanh hắn hả?"

"Tôi làm sao mà không được?"

Thừa Bối gãi cổ ngứa quay qua nhìn người đang đi tới, anh ta cao hơn Doãn Kỳ vài phân, mặc quần jeans đen rách, áo sơ mi buông vài cúc đầu, tay cầm theo áo khoác, tóc mái hơi rủ xuống. Anh ta...là người được các nữ sinh nhắc tới, là tiền bối mong muốn được hẹn hò một lần trong đời đây sao?

"Từ Quán Hạo, cậu...không phải đã bị đình chỉ rồi sao!?"

"Tôi cứ thích tới đấy, cậu quản được à?"

Quán Hạo nói giọng lè nhè không kiêng nể, vươn tay ra nắm lấy Thừa Bối kéo về phía mình. Nhìn từ đầu tới chân, xoay cậu cả một vòng rồi gật đầu như đang thẩm định món đồ.

"Cậu nhóc này tỏ tình với tôi đúng không? Ừm, trông cũng khá được, đi nào, kiểm chứng xem cậu có phải xử nam không?"

Doãn Kỳ thấy anh nắm tay cậu đi liền một mực chạy tới ngăn cản, nhưng Chi Uyển cũng không đứng một chỗ để mấy người khác ngắm nhìn, nhanh chân đuổi theo phía hai người.

"Bùi Doãn, chuyện của chúng ta còn chưa xong đâu!"

Nhân lúc Doãn Kỳ bị Chi Uyển giữ lại, Quán Hạo đã kéo cậu đi được một đoạn khá xa. Tới một nơi có ánh đèn sáng liền dừng lại, túm lấy cằm cậu để nhìn rõ mặt hơn.

"Tôi với cậu đã gặp nhau lần nào chưa nhỉ?"

"Tiền bối...là tôi say rượu, anh bỏ qua...được không?"

Sắc mặt cậu ửng hồng, ngẩng lên nhìn anh một chút. Quanh cổ đã ngứa rát không chịu nổi, Quán Hạo thấy cậu gãi cổ lại cứ tưởng đang câu dẫn mình, liền túm cằm cậu lên, cười mỉm gian tà.

"Hình như mấy lời lúc say rượu mới là mấy lời thật lòng nhất. Được, tôi đồng ý lời tỏ tình của cậu"

Quán Hạo còn chưa cười được lâu đã nhìn thấy mấy vết mẩn đỏ ở tay và cổ cậu. Thừa Bối hơi mếu như sắp khóc, túm lấy gấu áo anh, giọng đã khó phát ra hơn.

"Tiền bối, anh đưa tôi...vào bệnh viện được không?"

___

"Mời người nhà ở lại, cậu ấy truyền nước xong mới đi về được."

"Này này khoan đã, tôi với cậu ấy..."

Lời còn chưa nói xong, y tá đã đưa phiếu thanh toán viện phí rồi nhanh chóng ra ngoài. Thừa Bối len lén nhìn anh, các vết ngứa cũng đã đỡ hơn nên không gãi nhiều nữa.

"Đừng có gãi nữa, sắp bật cả máu ra rồi đây này!"

Quán Hạo không còn gì chán nản hơn, hất cái tay đang định gãi tiếp kia, đồng thời chuyển tờ giấy thanh toán qua cho cậu, Thừa Bối mở to mắt, cái gì...sao lại nhiều khoản tiền thế này? Phòng riêng, còn là khu V.I.P,  cả tiền thuốc men. Số tiền này...cậu kiếm cả tháng mới đủ mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...