Chương 41: Tập 41 - End
Sáng một hôm, Quán Hạo nhân lúc Thừa Bối còn ngủ say, một mình lái xe tới ngôi chùa nơi bố mẹ mình đang ở. Sau khi chắp tay chào hỏi các vị sư, anh đã để ý thấy mẹ mình đang ngồi đọc kinh trong điện. Trông bà có vẻ tiêu diêu tự tại hơn sự gò bó của quyền quý trước đây. Nhìn thấy anh đến thăm liền rất vui vẻ, dẫn anh đi đến hồ nước phía sau chùa để cùng hàn huyên tâm sự. Bố anh bây giờ tay có thể cử động được vài ngón, miệng được châm cứu nên đỡ tình trạng méo hơn. Nói gì thì nói, sống ở đây đã giúp cả bà và ông suy ngẫm lại rất nhiều, ông tuy chưa nói được, nhưng mỗi khi nhìn vào ảnh gia đình hay ảnh chụp riêng của Quán Hạo lại chỉ rấm rứt khóc như một đứa trẻ.
"Con có muốn gặp ông ấy không? Giờ này chắc cũng sắp đến giờ dậy rồi"
Nụ cười trên môi anh lại dần thiếu tự nhiên, anh lắc đầu, nói để hôm khác sẽ tới gặp lại sau. Thực ra anh vẫn chưa thể đối diện lại với ông được, anh không hận ông, nhưng không có nghĩa có thể vui vẻ hòa thuận với ông dễ dàng như xa cách lâu năm.
"Một ngày khác, con sẽ dẫn cả Bối Bối tới thăm bố mẹ và Quán Huân nữa"
Bà cũng hỏi thêm về tình trạng của Thừa Bối, ngày cậu được cứu, bà cũng cầu trời khấn Phật không ngừng. Đó dù sao cũng là người mà cả hai cậu con trai của bà không ngại tính mạng mà muốn bảo vệ, Quán Huân chắc chắn vẫn sẽ muốn bà quan tâm tới cậu.
"Em ấy vẫn đang mắc chứng chán ăn, chỉ mong sẽ sớm khỏi thôi, để em ấy bình phục lại, bây giờ còn không muốn ra ngoài nữa"
.
Ở nhà, khi Thừa Bối ngủ dậy đã không thấy anh đâu, hôm nay đã hứa sẽ cùng cậu tới gặp bố mẹ. Hai người mãi mới đặt vé tới đây được, không lẽ anh lại bận đột ngột sao?
"Chị Lệ, chị Lệ, anh Hạo, anh Hạo đâu rồi?"
"Cậu chủ...? Cậu chủ sáng sớm nay đã lái xe đi đâu đó rồi, nhưng em đừng lo, cậu chủ sẽ về bây giờ"
Thừa Bối lại nhăn nhó mặt mũi như sắp khóc, ngồi trong phòng cắn móng tay đầy lo lắng. Cậu dù gì đã bị người em sinh đôi của anh xâm hại, lại còn bị Doãn Kỳ bắt lại làm nhục. Có phải...anh thấy cậu rất bẩn rồi không? Có phải...anh thấy cậu rất phiền phức rồi không? Chính là do cậu mãi không khỏi bệnh, đúng rồi, vì cậu không ăn uống được, nên anh mới chán ghét cậu.
"Chị Lệ, dọn đồ ăn cho em, càng nhiều càng tốt!"
Quán Hạo trở về không khỏi kinh ngạc khi thấy cậu đang ăn tống táng như chết đói lâu ngày, nhưng cách cậu ăn không đúng lắm, nhìn như muốn nôn đến nơi, viền mắt lại đỏ như vừa khóc. Anh thấy không ổn, vội vàng đi tới gạt hết đồ ăn qua, đồ ăn trong miệng cậu cũng cưỡng chế phải nôn hết ra.
"Biên Thừa Bối! Em làm sao vậy? Mấy người thấy em ấy ăn đến phát nghẹn như vậy còn không cản?!? Chờ em ấy chết nghẹn rồi mới cứu à!?"
Thừa Bối để anh lau miệng cho mình, còn tay cứ bấu víu lấy gấu áo anh, đồ ăn đã không còn dung nạp được nhiều như trước nữa, tự bản thân cậu biết rõ điều này, vậy mà lại để các bảo mẫu để chịu mắng oan nữa.
Bạn thấy sao?