🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 40: Tập 40

Trong mỗi người phụ nữ sẽ đều có bản năng của một người mẹ, ngoài Lệ Lệ ra, còn đến năm, sáu bảo mẫu khác cũng xuất hiện bản năng khi tới chăm sóc Thừa Bối.

Lần đầu khi nghe tin làm bảo mẫu cho một người đàn ông trưởng thành, họ lại cứ nghĩ là một thiếu niên chân tay tàn phế hay bị liệt gì đó, nhưng hóa ra lại là một cậu trai vừa mới mổ mắt xong. Quán Hạo toàn lo lắng không đâu nên thuê tới một đống người, mỗi người lại phụ trách một việc riêng. Cậu nhóc Thừa Bối ấy tay chân lại rất nhanh nhẹn, đều có thể tự xử lí được, nhưng nếu để Quán Hạo phát hiện, họ sẽ bị anh thuyết giáo cho một tràng dài. Đây không phải người yêu, là bố rồi mới đúng.

Qua một thời gian họ mới phát hiện ra tất cả đều muốn chăm Thừa Bối như một đứa con của họ, ngoại trừ việc tắm rửa ra, họ đều không muốn cậu phải động vào một việc gì hết. Thậm chí cậu chỉ bị ngã vài bậc cầu thang đã khiến họ xót xa mãi không thôi. Thừa Bối lại càng thêm phiền, một Quán Hạo không đủ hay sao? Mà giờ ai cũng giống anh ta như vậy.

Đã 6 tháng trôi qua sau vụ việc Thừa Bối bị bắt cóc, không những phải điều trị tâm lý, cậu còn mắc thêm chứng chán ăn. Chỉ cần ngửi thấy mùi đồ ăn đã bịt chặt mũi, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nôn khan. Bác sĩ tâm lý cũng nói do di chứng của việc bắt cóc nên khiến cậu mắc chướng ngại sợ đồ ăn. Một người ăn nhiều đến như vậy, giờ cố gắng lắm mới ăn được một ít, thử hỏi xem có ai không đau lòng không?

"Cậu Bối lại bỏ nửa phần rồi"

Mấy bảo mẫu thở dài chán nản, dù cố thay đổi thực đơn hàng ngày, nhưng chỉ cần ngửi thấy đồ được bê vào thôi cũng khiến cậu ôm miệng nôn. Bình thường người đã chẳng béo được bao nhiêu, mà giờ trông hốc hác đến đáng thương. Cả ngày chỉ loanh quanh ở trong nhà, Quán Hạo có muốn đưa ra ngoài chơi cũng lắc đầu không muốn. Điện thoại không dùng nữa, trong phòng cậu lúc nào cũng phải có ánh đèn, nếu mất điện đột ngột sẽ khiến cậu trốn trong góc phòng nhắm chặt mắt lại.

Quán Hạo vì thế đã rút bớt công việc để ở cạnh cậu nhiều hơn, chỉ hôm nào có Quán Hạo ở nhà mới giúp cậu ăn được đủ khẩu phần.

Vũ Doanh phải nằm viện suốt một tháng mới có thể ra viện, may rằng vết thương không quá nghiêm trọng tới não bộ, ngay cả y cũng không ngờ vị học trưởng năm đó lại có thể làm ra loại chuyện này được.

Mỗi khi đi làm về thấy sắc mặt các bảo mẫu cũng có thể biết cậu lại không ăn được hết, anh cố động viên mọi người, sau đó cất đồ của mình qua một bên rồi lên phòng nói chuyện với Thừa Bối, cái này cũng là một phần của trị liệu. Hai người trong một ngày phải nói những thứ bí mật giấu trong lòng đi, như thế sẽ giúp vơi đi nỗi niềm đang nén chặt bên trong lại.

"Bối Bối, anh về rồi"

Hai người đối diện với nhau một hồi lâu, Thừa Bối cứ cắn móng tay mãi, cho đến khi anh nắm lấy tay cậu tạo sự an toàn mới có thể lên tiếng.

"Trước đây...khi Doãn Kỳ gọi cảnh sát tới...em đã rất hối hận khi bước ra ngoài cửa"- Thừa Bối vừa nhớ lại, không ngăn nổi nước mắt rơi lã chã xuống – "Em đã nghĩ rằng nếu khi ấy không bước ra, em sẽ không khiến anh phải bị cảnh sát bắt, sẽ không nhận nhầm anh với người khác. Thậm chí lần ấy còn suýt bị hắn ta giở trò, em thực sự...rất rất sợ hắn. A Hạo...lúc ấy em...hức..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...