Chương 4: Tập 4
(Thời gian quá khứ)
"Thừa Bối, Thừa Bối...Bối tổ tông, giáo sư hói ½ gọi cậu đọc bài kìa"
Vũ Doanh điên cuồng huých tay cậu nói nhỏ, giáo sư này vô cùng nghiêm khắc, ai mà ngủ trong giờ của ông còn có thể bị trượt môn nữa.
Thừa Bối mắt nhắm mắt mở dậy, nhìn sang phía Vũ Doanh đang cắn chặt răng ám chỉ cho cậu về phía giáo sư. Thừa Bối giật mình, vội vàng đứng ngay dậy.
"Chậc chậc, chắc đêm qua lại thức khuya học bài đúng không lớp trưởng? Mau đọc bài trên bảng cho tôi"
Thừa Bối cúi đầu xin lỗi, gãi đầu gãi tai nhìn lên bảng đen. Không biết có phải do vừa ngủ dậy không mà tầm nhìn trước mắt cứ mờ nhòe đến khó chịu, y như có một lớp màng nhỏ chắn ngay trước mắt, cậu phải dụi mắt một hồi mới đọc xong bài được.
"Ai da, người học giỏi như mấy cậu thật thích. Chẳng bao giờ lo bị mắng cả"
Vũ Doanh vừa nhắn tin với bạn gái vừa lên tiếng trách móc cậu bạn thân. Thừa Bối cười tươi xí xóa, nhanh tay thu dọn sách vở vào trong cặp.
"Thừa Bối, cậu bị điểm danh trễ 3 lần rồi đấy. Không sợ bị báo cho phụ huynh à?"
Trường nơi Thừa Bối học là trường nội trú có thể sinh hoạt tùy ý, nhưng đúng 9 giờ phải có mặt trong phòng để quản lý đi kiểm tra. Nếu trên 10 lần sẽ bị báo cho phụ huynh, 20 lần sẽ đình chỉ học, không đuổi là được.
"Sợ cái gì chứ? Năm nhất tôi còn điểm danh trễ không đếm trên đầu ngón tay được"
"Cậu vẫn bán mạng đi làm thêm đấy à? Nhưng với sức học của cậu tha hồ học trường khác thoải mái hơn mà"
Vũ Doanh lúc nào cũng kè kè điện thoại bên mình để nhắn tin, căng tin trường giờ này chắc đã sắp đầy ứ người rồi, không nhanh chân lên sẽ hết chỗ mất.
"Tiết chiều nay cậu học hay bỏ đấy? Biết đường tôi điểm danh giùm cho"
"Ừm...chắc không cần đâu. Hôm nay có buổi họp của hội sinh viên á"
Hội sinh viên bao gồm 15 thành viên ưu tú nhất của trường, hội được thành lập để giúp các đàn em khóa dưới hoặc kèm học trong dịp thi cử.
Thừa Bối lúc được vào danh sách này cứ nghĩ chẳng có sinh viên nào tới cần giúp đâu. Không ngờ lại giúp cả một khoa đến tận trước kì thi một hôm.
Trường nội trú, cái gì có thể tùy ý, trừ điểm số. Ba lần rớt môn sẽ bị đuổi học vĩnh viễn.
"Cậu yêu âm nhạc thế, sao không vào câu lạc bộ nhạc?"
Vũ Doanh nhìn năm bát cơm to ú ụ của Thừa Bối mà vẫn không khỏi choáng ngợp. Dù lần đầu nhìn cậu ăn hết được ba cân thịt, nhưng vẫn cảm thấy choáng ngợp không thôi. Vũ Doanh cũng đoán cậu đi làm miệt mài thế chắc chắn để lo cho bữa cơm đầy đủ mà thôi.
"Nhạc nhẽo gì, tôi vốn dĩ chả muốn vào cái nào hết"
"Nói dối, lần nào đi họp hội sinh viên cũng hớn hở. Nói thật đi, cậu nhìn trúng ai rồi đúng không?"
Bạn thấy sao?