🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: Tập 39

Doãn Kỳ nhân lúc Thừa Bối bất tỉnh đã thay xong váy cưới cho cậu, còn đeo cả khăn voan lên. Vào khoảnh khắc đọc lời tuyên thệ xong, gã sẽ gỡ hết những thứ đang trói buộc tri giác cậu. Khoảnh khắc ấy trong mắt cậu sẽ chỉ nhìn thấy một mình gã, chỉ nghe thấy một mình gã. Mặc dù dạo gần đây ăn uống không tốt lắm, nhưng không sao, tháng ngày còn dài, cậu sẽ đến lúc phải cầu xin để được ăn mà thôi.

Gã đi tới bật nhạc ở máy phát nhạc cổ trước đây Chi Uyển đã đem nó từ nhà tới, bật nhạc đám cưới đầy du dương, nhưng khuôn mặt biến thái của gã đã phá đi cái bầu không khí ấy.

Gã vừa ngâm nga vừa mặc bộ vest lên, ăn vận chỉn chu nhất có thể, còn đặc biệt mua gel về vuốt tóc lên, râu cũng được cạo đi. Gã quay ra nhìn đồng hồ, giờ này chắc chị gái gã sắp đến rồi, thuốc trong người cậu cũng sắp hết, lơ mơ tỉnh lại lắc lắc đầu mấy cái.

'Hắn ta...lại mặc cho mình cái gì đây?'

Doãn Kỳ mỉm cười ranh mãnh, cởi dây xích ở dưới chân giường rồi kéo cậu đứng dây. Thừa Bối còn chưa hết thuốc ngủ trong người, lại đột ngột bị kéo liền ngã sõng soài ra đất, khuỷu tay đập xuống đau điếng. Gã không quan tâm, tiếp tục dùng lực kéo dậy tiếp. Gã để cậu mặc váy cưới hở nguyên mảng lưng lớn như vậy, hóa ra để lộ rõ những vết sẹo còn chưa lành hết. Gã đã rất mất công làm váy, không thể để bị bẩn được.

Gã vòng dây xích lên phía trên thanh xà ngang, làm đám cưới đương nhiên phải đứng mới trang trọng, nhưng tội một cái nhà gã lại không có cột nhà, nên đành trói cậu treo lên thế này.

"Tiểu Bối, em chẳng nói, chẳng cười, chẳng khóc lóc gì cả. Sao em lại sợ anh chứ? Không phải chúng ta là cặp đôi thanh mai trúc mã từ nhỏ rồi sao? Quán Hạo là cái thá gì chứ? Không lẽ em thích người giàu có? Hắn ta chẳng hơn anh cái gì hết!"

Gã như kẻ tâm thần phân liệt, vài giây trước còn nhẹ nhàng ôm lấy má cậu, mà ngay tức thì đã đạp vào bụng cậu đến nôn khan mới thôi. Nếu không phải vì có người gõ cửa ở ngoài, không biết gã còn định đánh đến bao giờ nữa.

"AI?!"

"A Doãn à, là...là chị đây"

Gã nhìn qua mắt mèo tự chế, đúng là chị gái của gã thật, liền khôi phục trạng thái, mở cửa cho chị mình, cười tươi như hoa.

"Chị gái, chị đến...hự!"

Cánh cửa vừa được mở ra, gã đã nhận được cú đá dùng hết sức lực khiến ngã dúi dụi vào tận góc nhà. Gã vừa ôm bụng vừa ho vừa khạc, hướng mắt lên nhìn người đá gã. Người đó đang bẻ khớp tay, ánh mắt vô hồn đến lạnh sống lưng, không quay lại mà khẽ lên tiếng.

"Thư kí, 10...à không, 15 phút nữa hẵng bắt đầu gọi cảnh sát"

"Rõ, Từ tổng!"

Thư kí nhận lệnh, bắt đầu bấm giờ cho anh, không quên đóng cửa lại không làm phiền anh hành sự. Gã cố dựa vào tường để đứng dậy, như không tin nổi vào mắt mình người trước mặt lại là Từ Quán Hạo, nghiến răng nghiến lợi đến biến sắc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...