Chương 36: Tập 36 (H)
Ngày hôm sau, Thừa Bối cùng Vũ Doanh đi tới quán ăn hải sản đó, chủ quán rất vui mừng khi cuối cùng cũng đến lượt quán mình. Rất nhanh đã bưng bê ra những món ăn nóng hổi, Vũ Doanh quay qua các món ăn một lượt, sau đó nói cậu có thể ăn được rồi.
"A Doanh, vị có hơi kì thì phải"
Cậu không dám nói khi đang quay, chỉ còn cách nhắn tin qua điện thoại cho Vũ Doanh, y lấy một thìa nếm thử, nhưng thấy nêm rất vừa miệng, chắc có lẽ không hợp miệng Thừa Bối rồi.
Phía bên trong, chủ quán vẫn bảo đầu bếp tiếp tục làm món, gã vâng vâng dạ dạ, đảo chảo rất điêu luyện, nhưng chủ quán vừa ra, gã liền lôi gậy thịt của mình, vuốt vuốt một hồi, bắn đầy tinh dịch vào một bát riêng rồi đổ vào chảo xào tiếp. Thỏa mãn ngắm nhìn Thừa Bối đang ăn những món đồ có chứa tinh dịch của gã, gã đã chờ rất lâu rồi, cuối cùng cũng được gặp lại cậu.
"Lát nữa quay xong chạy ra mà xin chụp ảnh cùng, thích cậu bé ấy lắm đúng không?"
Chính gã là người gợi ý cho chủ quán mời cậu về để quảng bá cho quán, đúng lúc quán đang trên bờ vực phá sản, chủ quán vội vàng đồng ý, hết lời mời về.
"Chủ quán..tôi không có, chỉ là...hâm mộ cậu ấy thôi"
Thừa Bối không ưng ý nơi này lắm, mùi tuy rất thơm, nhưng ăn lại thấy kì kì thế nào. Món cuối cùng là canh ngao, Thừa Bối lấy lại hào hứng nhấp một ngụm, thấy cái này hợp vị mình nhất, liền uống đến hết sạch mới thôi.
Sau khi tạm biệt với khán giả và nêu cảm nghĩ đồ ăn của mình qua buổi phát sóng, Thừa Bối bắt đầu thấy bản thân hơi lạ, khắp tay nổi đầy mẩn đỏ, cổ họng cũng đau rát hơn.
"A Doanh, đồ ăn...có cồn hay sao ấy? Tôi trước nay đâu có dị ứng đồ hải sản?"
Vũ Doanh hoảng hốt khi thấy cậu nổi mẩn ngứa đầy người, vội vàng hỏi chủ quán xem có món gì cho rượu không? Hóa ra trong canh đã có thành phần rượu nấu ăn, không kịp chỉ trích nữa mà phải đưa cậu đi bệnh viện ngay lập tức. Đã nói ngay từ đầu cậu bị dị ứng đồ có cồn, thế mà vẫn còn một món dính thế này? Đầu bếp tháo mũ xuống, nói với ông chủ để mình vào xem cùng họ thế nào. Chủ quán cũng sợ bị họ phản ánh xấu, nên cũng nói y mau đi nhanh.
Vốn dĩ chỉ cần truyền nước rồi nhận thuốc uống là xong, nhưng giám đốc chi nhánh có nói Từ tổng sẽ tới bây giờ. Vũ Doanh lại không muốn nhìn mặt anh, nên nói mình sẽ đi về trước, có chuyện gì phải nhắn tin cho mình ngay.
Thừa Bối vẫn không nhịn được mà gãi gãi, lát nữa phải giải thích cho anh ấy thế nào bây giờ? Việc đi làm này đã bị anh ghét rồi, đã thế còn làm bản thân phải vào viện nữa.
"Bối Bối, Bối Bối!"
Từ Quán Hạo không giữ được bình tĩnh, thư kí đi theo phía sau vất vả cầm theo áo và hoa quả cho anh mà không kịp. Thấy cậu ngồi trong phòng bệnh truyền nước một mình trông vô cùng đáng thương, Quán Hạo nghiến răng, ôm lấy cậu vào lòng.
"Anh, em không sao, truyền nước xong là được rồi"
"Vũ Doanh đâu? Anh cần nói chuyện với cậu ta!"
Bạn thấy sao?