Chương 32: Tập 32
"A Huân, A Huân, mau tỉnh dậy, thầy giáo gọi anh kìa"
Quán Huân chớp chớp mắt tỉnh dậy, thấy Thừa Bối đang lay lay mình thức dậy, nhìn xung quanh mình, là đang trong lớp học sao?
"Anh kia, nhìn ngó cái gì? Tưởng đây là nhà anh chắc?"
Thầy giáo hói đầu tức giận chỉ thẳng vào hắn đang ngơ ngác, là lớp trưởng nên Thừa Bối liền đứng lên xin lỗi thầy giáo, quay qua bĩu môi với hắn, lén lườm một cái.
"Cho chết đi, đã bảo tối qua đừng cố làm thêm, giờ không mở mắt nổi chứ gì? Xem anh hại tôi đau hết cả phía dưới rồi, ui da"
Quán Huân cau mày, kéo vội vàng cậu ra bên ngoài. Cảnh vật nơi này là thế nào? Hắn nghĩ thế nào cũng không nhớ lại được chuyện trước đó. Thừa Bối nhìn hắn rất lo lắng, kiễng chân lên áp tay lên trán hắn.
"Sao vậy? Phát sốt rồi?"
"Biên Thừa Bối, đây là chuyện quái gì? Cậu đang đùa tôi đấy à? Cậu nhìn mà không biết tôi là ai à!? Mắt cậu nhìn lại được rồi?"
Thừa Bối bị hắn nắm lấy vai lắc mạnh có chút sững sốt, miệng há hốc ra không hiểu chuyện gì.
"A Huân, anh cũng thật quá đáng quá đi. Hôm qua tôi tỏ tình lại lần nữa, không phải anh vì thế mà 'làm' tôi đến 4,5 lần sao? Giờ còn định giở bài không quen?"
Quán Huân càng nghĩ càng thấy sai trái, nhưng trong phút chốc lại rất mềm lòng. Vội vàng ôm lấy cậu vào lòng, cảm nhận hơi ấm của cậu.
"Thừa Bối, nói yêu tôi đi"
"Á? Nói ở đây sao?"
Thừa Bối ngó quanh, vẫn còn rất nhiều sinh viên đi qua lại mà. Hắn ta lại giở trò điên rồ gì nữa đây? Không cho cậu chút mặt mũi nào nữa sao?
"Được rồi, yêu anh"
"Không, không phải, nói cả tên, nói cả tên tôi đi"
Ánh mắt hắn khi ấy gần như đã muốn khóc rồi, Thừa Bối cũng hơi lo lắng, đặt tay lên má hắn đầy cẩn trọng.
"Em yêu anh, A Huân"
Từ Quán Huân rơi xuống nước mắt, bật cười tự chế giễu bản thân. Đây không phải là thật, chỉ là ảo tưởng của hắn mà thôi.
Chỉ có trong mơ, mới có thể thấy được ánh mắt thâm tình và lời nói yêu thương dành riêng cho hắn thế này.
Quả nhiên...khi đã nhận ra, xung quanh hắn chỉ còn lại một màu đen tuyền không một ánh sáng.
"Bác sĩ, huyết áp và nhịp tim đang giảm đột ngột. Chúng ta sắp mất bệnh nhân rồi"
"Xảy ra tình trạng xuất huyết rồi, mau tiến hành nhanh!"
...
Quán Huân đã không qua khỏi sau cuộc phẫu thuật. Không có kì tích nào xảy tới, cũng không có cơ may xác suất nào.
Điều kì lạ là, nghe tin hắn không qua khỏi, phu nhân lại nén nước mắt vào trong, cúi gập người cảm ơn bác sĩ. Sau này anh mới biết lí do, Quán Huân đã từng dặn mẹ rằng, nếu hắn chẳng may không qua khỏi, tuyệt đối không được khóc thương cho hắn, bà đã khóc cho hắn cả đời rồi, còn khóc nữa hắn sẽ không về cõi cực lạc được mất.
Bạn thấy sao?