🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 31: Tập 31

"Bối Bối ~"

Quán Huân bất ngờ gắt gao ôm lấy ngực mình, xoa dịu cơn đau ở tim đi, ngồi xuống ghế cũng vô cùng chật vật. Cắn chặt lấy môi, khóe mắt còn có chút nước, giờ nó hành hạ hắn nhiều hơn trước rất rõ, cơ thể này sắp không chống đỡ được nữa rồi.

"Ư...A Hạo?"

"Không có...A Hạo đâu, A Huân tạm có được không?"

Thừa Bối giật mình căng cứng người, muốn ngồi bật dậy để chạy trốn. Nhưng trong người vẫn còn thuốc gây mê nên chân tay đều mềm nhũn, Quán Huân thấy thái độ ấy liền bật cười, búng tay lên trán cậu.

"Bình tĩnh đi, A Hạo của cậu đứng ngoài cửa kia kìa, tôi mà làm gì quá trớn là bị đánh đấy. Bây giờ cậu ta đấm một cú thôi là tôi chết được rồi đấy, khụ...khụ"

Thừa Bối nhận ra giọng của hắn yếu hẳn đi, nếu không phải ở trong phòng kín yên tĩnh, chắc cũng khó mà nghe rõ được giọng của hắn. Cậu cũng từ từ điều hòa lại nhịp thở, nuốt nước bọt xuống.

"Anh tìm tôi...có chuyện gì?"

"Thừa Bối, tôi sắp phẫu thuật rồi. Nói gì thì nói, cũng phải tới xin lỗi cậu một lời chứ nhỉ? Đâu thể ra đi thanh thản thế được?"

Tim cậu hơi nhói lại, mặc dù bản thân rất hận Quán Huân, nhưng nói đến chuyện sống chết, ai lại có thể dửng dưng tiếp nhận được? Cơ hồ lại muốn động viên hắn ta một câu, nhưng không biết phải nói gì nữa.

"Tôi đã kí vào giấy hiến giác mạc chỉ định rồi, nếu tôi không qua khỏi, à không...chắc chắn chứ nhỉ? Lúc đấy, cậu bắt buộc phải nhận nó cho tôi"

Tính Quán Huân là vậy, dù đang xuống nước xin lỗi nhưng vẫn có kiểu ngang ngược quen thuộc. Thừa Bối tay bấu chặt vào chăn, hơi mím môi, cau mày trả lời.

"Tôi nhận lời xin lỗi, chứ không nhận giác mạc của anh, tốt nhất...anh phẫu thuật cho tốt, rồi đừng bao giờ đến gần tôi và A Hạo nữa"

"Ha, tôi mà phẫu thuật thành công, sẽ đường hoàng tranh với Quán Hạo đấy, cậu nên âm thầm mong tôi chết nhanh đi mới phải"

Thừa Bối thở dài, vắt tay lên trán một hồi, hai hốc mắt lại nhói đau lên. Tự nhiên lại đến nói những lời này với cậu, làm sao có thể tiếp nhận kịp thời được?

"Anh..."

"Thừa Bối" – Quán Huân nhanh chóng ngắt lời cậu – "Nếu ngay từ đầu không có vụ tráo đổi"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...