Chương 30: Tập 30
Chi Uyển nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn qua Hoàng Yến đứng bên cạnh, quản lý Hoàng cởi áo khoác ngoài rồi choàng qua cho Chi Uyển, đồng thời báo với bảo an và gọi cảnh sát tới.
"Viên Chi, Viên Chi, anh cần tiền, cho anh tiền đi!"
Hoàng Yến không vào công ty nữa, kéo tay Chi Uyển ngồi vào xe của mình, trong đầu cũng chưa biết sẽ đi tới đâu, nhưng nếu dừng lại bây giờ chỉ sợ cô tiểu thư kia sẽ òa khóc to lên mất.
"Thật mất mặt đàn ông mà"
"Chị Yến, chị Yến..."
"Thôi được rồi đừng khóc nữa, nước mắt nước mũi tèm lem rồi"
Hoàng Yến rút ra khăn giấy đưa cho cô, cuối cùng tạm dừng xe ở một bãi đất trống. Hoàng Yến ngồi yên suốt hơn ba mươi phút cho cô dừng khóc hẳn, lúc ý mới bắt đầu mở lời.
"Lí do tôi muốn rời khỏi nơi này, vì nơi nào cũng có dấu chân của người tôi từng yêu. Chi Uyển, nếu cô được gặp người giống anh ấy, đã không đau khổ như vậy rồi"
"Hức, anh ta tốt đẹp như vậy, không phải vẫn rời xa chị rồi sao?"
Hoàng Yến bật cười, hạ cửa kính xuống để từng làn gió mát thổi vào bên trong.
"Thà là anh ấy đá đít tôi đi còn hơn..."
"Người ấy chết rồi, bệnh mà chết, đầu đau như búa bổ vẫn không chịu đi bệnh viện, đợi tới khi gục ngã mới biết bản thân bị u não"
Chi Uyển vừa ngừng khóc xong, đôi mắt kia lại rưng rưng muốn rơi nước mắt tiếp, Người ấy đã từng là chỗ dựa vững chắc cho Hoàng Yến, để chị không phải lo nghĩ gì khi ở cạnh anh, họ còn bàn bạc về đám cưới, nhưng cuối cùng vẫn là âm dương cách biệt.
"Vậy tôi mới muốn rời nơi này đi, nếu còn quanh quẩn ở đây sẽ không thể quên anh ấy đi được mất. Nhưng mà những ngày tháng còn lại ở thành phố này, tôi đã rất vui vì được gặp cô Chi Uyển đấy"
Vì một nụ cười của Hoàng Yến, Chi Uyển đã hoàn toàn quên đi chuyện xảy ra vừa rồi với mình. Cô hình như đã thực sự thích người trước mặt mình rồi...
.
Từ Quán Huân khi tỉnh dậy đã thấy người mình đầy dây rợ đặt lên, mũi mình cũng đặt ống thở nữa. Bà Từ vừa thấy con trai mình động đậy liền vui mừng nhấn gọi bác sĩ tới, nắm lấy tay hắn mà khóc.
"Con trai, mẹ đây, mẹ đây, có mẹ ở cạnh con rồi"
Hắn nhìn sắc mặt mẹ thôi cũng mường tưởng được mình đã ngủ bao lâu rồi, đến nhấc cánh tay lên còn rất khó khăn, trong người hẳn đang có thuốc an thần, nếu không ngực đã không chịu nổi cơn đau.
"Cậu Từ đã tỉnh lại sau bốn hôm, đây cũng là một tín hiệu khả quan. Nhưng chúng ta không thể trì hoãn được việc phẫu thuật nữa, dù khả năng thất bại cao, nhưng còn hơn là không làm gì"
Bác sĩ chính tận tụy nói qua về tình hình của Quán Huân cho bà, giải pháp ông đưa ra là ghép tạm tim nhân tạo vào cho tới khi có tim phù hợp cho hắn. Phương pháp này chỉ có thể có 30% thành công, có trường hợp phẫu thuật thành công xong, đã mất tại phòng hồi sức do cơ thể không tiếp nhận, có trường hợp chết ngay chết bàn mổ, những người còn sống đều phải phụ thuộc vào xe lăn, tránh hoàn toàn việc vận động.
Bạn thấy sao?