Chương 29: Tập 29
Tối hôm đó, Thừa Bối không hề nuốt xuống thuốc giảm đau, âm thầm chịu đựng cơn đau để ôm anh vào lòng. Cậu đã biết việc có người đứng ngoài cửa, cảm thấy cái gì cũng không đúng. Không ngờ lại nghe được những điều anh nói với cậu từ tận đáy lòng.
Chờ anh đi khỏi rồi, liền vội vã xuống giường ra ngoài, hấp tấp đến đụng vào cửa đau điếng người. Y tá đi trực qua đó nhanh chân đi tới định đỡ lại về giường, nhưng rất may cậu đã biết phòng của anh nên nhờ dẫn lên đó giùm.
Việc cậu bị nhầm dễ dàng giữa Quán Hạo và Quán Huân, chỉ có thể hai người đó là anh em sinh đôi, hoặc vô cùng giống nhau đến đáng kinh ngạc.
Thừa Bối không có gậy chỉ đường, quờ quạng tay muốn tiến về phía anh. Quán Hạo vốn định đến đỡ cậu, nhưng chủ tịch nhìn về phía vệ sĩ rồi lắc đầu. Lập tức mỗi người đều bị một vệ sĩ cường ngạnh giữ lại.
"Tay em ấy đang bị đau, bố, để con đưa em ấy về đã!"
"Không cần thiết, cậu cứ trực tiếp đưa về đi"
Thừa Bối dùng tay không đau hất vệ sĩ ra, nhưng lực của y rất mạnh, đến gỡ một ngón tay ra cũng không được nữa.
"A Hạo, A Hạo, anh đâu rồi!"
Quán Hạo nhìn cậu bị kéo đi, tay vô thức quệt qua mắt liên tục, cậu muốn nhìn rõ anh lần này, chỉ một lần thôi cũng được...
"A Hạo, anh đừng bỏ em nữa mà! Không phải anh hứa rồi sao?"
"Anh hứa với em rồi cơ mà!"
Quán Hạo vô lực quỳ sụp người xuống, thẫn thờ nhìn theo bóng hình cậu dần đi, đến lúc không còn nghe thấy tiếng động nào nữa.
"Diễn tuồng đủ rồi đấy, mau kí đi!"
"Đủ rồi đấy!"
Bà Từ tức giận cầm lấy tờ giấy xé nó ra làm nhiều mảnh, cứ thế ném thẳng vào mặt ông. Đi đến đỡ lấy Quán Hạo đứng dậy, nhìn thấy con trai mình đã có người thương yêu, còn dốc sức muốn bảo vệ càng khiến bà thấy xấu hổ và ân hận hơn bao giờ hết. Bà chưa bao giờ đứng ra bảo vệ anh trước chủ tịch như vậy cả.
"Từ Hồ Nhân, ông nói xem, suốt hơn hai chục năm qua...việc làm ăn của ông...đã thất bát đến một lần nào chưa?!? Có táng gia bại sản không?!"
"Hừm, không phải vì có Quán Huân..."
"Quán Hạo mới là đứa ra trước!"- Bà Từ hét lên, bí mật bị kìm nén quá lâu, còn tưởng như sẽ không bao giờ nói ra được nữa chứ?
Cả Quán Hạo lẫn Từ Hồ Nhân mở to mắt ngạc nhiên nhìn bà, ông vô thức lắc đầu như không tin được mình đang nghe cái gì.
"Không thể nào, chắc chắn..."
"Bà thầy bói chó chết, tôi mong bà ta chết không có chỗ chôn! Đúng, Quán Hạo mới là anh, Quán Huân từ khi ra đời đã mắc chứng bệnh về tim bẩm sinh. Ông nói xem, nếu tôi nói Quán Huân là em, có phải...ông sẽ để nó chết ở bệnh viện rồi không?"
Bạn thấy sao?