Chương 27: Tập 27
Bác sĩ cẩn thận xem xét vết thương của Thừa Bối, cậu rõ ràng đau đến bần thần cả người, nhưng vẫn cương quyết cắn chặt lấy răng không kêu lên một câu. Các ngón tay vừa bị dập đầy máu, vừa bị gẫy tổn thương nghiêm trọng. Trước hết phải trị thương bên ngoài đã, rồi mới tiến hành bên trong được.
Theo sự chỉ dẫn, y tá chầm chậm dẫn cậu sang phòng khác để băng bó và nhận phòng. Quán Huân chờ cậu đi rồi mới dám hỏi về tình trạng thật. Bác sĩ cũng không biết phải nói thế nào, dù gì giấu cũng không được.
"Thế này, cậu Từ, tay cậu ấy nói thẳng ra dù có chữa trị tận lực thế nào cũng sẽ để lại di chứng. Đừng nói tới chơi đàn piano, có khi còn khiến hoạt động hàng ngày gặp khó khăn nữa"
"Ông nói cái gì!!!"
Quán Huân không giữ được bình tình, đứng phắt lên túm lấy cổ áo bác sĩ kéo dậy. Ánh mắt điên loạn dù rất tức tối, nhưng không giấu đi được sự mất mát quá lớn ấy.
"Bác sĩ...tôi cầu xin ông"
Một giây trước còn khiến bác sĩ kinh hãi, hắn đột nhiên hạ giọng rồi quỳ xuống, túm lấy quần ông cầu xin thật tâm.
"Chữa lành lại tay cho cậu ấy...Tay cậu ấy, vô cùng, vô cùng quan trọng. Không thể hỏng đi dễ dàng như vậy được...Mắt cậu ấy đã không còn thấy rõ, nếu mất đi tay nữa..."
"Cậu Từ, cậu cứ đứng dậy đã...Nói vậy đi, nếu cậu ấy chăm chỉ tập luyện vật lí trị liệu, chắc sẽ cầm nắm lại được đồ vật thôi"
Bác sĩ đỡ hắn dậy, chỉ dám nói tới trường hợp có thể hoạt động lại trong cuộc sống thường ngày. Còn về phần chơi đàn, thực là làm khó cho ông rồi.
Ông lên lịch mổ cho cậu vào tuần tới, gạt hết mọi lịch trình không cần thiết đi để điều trị sát sao.
Quán Huân thất thiểu ra khỏi phòng, còn chưa ngẩng đầu lên đã bị túm lấy cổ áo đấm mạnh vào mặt không kịp phòng bị.
"Từ Quán Huân...cuối cùng cũng chờ đến được ngày này mà"
Lực đấm của Quán Hạo không hề nhẹ, trong thời gian bị giam giữ đã âm thầm tập luyện thể lực thêm, chỉ chờ được ngày ra khỏi đây sẽ không chần chừ mà đấm thẳng vào người anh sinh đôi của mình kia.
Quán Huân loạng choạng đứng dậy sau cú đấm mạnh ấy, lau đi máu mũi vừa chảy ra, nhìn thẳng vào mắt Quán Hạo, cười vô sỉ, liếm khóe môi.
"À...ra rồi, ra rồi"
Còn chưa đứng vứng được, Quán Hạo đã tiếp tục bồi thêm vài cú nữa, đến ngã lăn ra sàn vẫn ngồi đè lên đánh không ngừng.
Khi vừa được đưa tới bệnh viện, chờ bác sĩ kiểm tra qua loa xong đã nói muốn đi vệ sinh, sau đó rất nhanh đã tìm thấy Quán Huân, không ngăn được tức giận mà lao tới.
"Tức giận à? Hận à? Phải vậy chứ...À đúng rồi..Chú có biết, mỗi khi cắn và liếm vào gáy, miệng sau cậu ấy sẽ co rút cầu xin được đâm vào không? Haha!"
Bạn thấy sao?