Chương 24: Tập 24
“A Huân, gần đây con có liên lạc được với A Hạo không? Mẹ có nhắn tin, gọi điện…nhưng thằng bé không trả lời lại”
Quán Huân buông dao và dĩa xuống, dùng khăn mềm thấm qua miệng. Còn chưa kịp trả lời, lão Từ đã đặt mạnh cốc nước xuống bàn, nghiêm giọng.
“Bà còn quản thứ xui xẻo ấy? Nó phải cách càng xa càng tốt”
“Lão Từ, ông nói thế đủ rồi đấy, có phải thằng bé chết rồi…ông mới thấy thỏa mãn không?”
Lão Từ cười khẩy, như thể đồng ý với điều phu nhân nói. Phu nhân thở dài, cả hai đứa đều là tâm can của bà, dù nhiều lần phải mang A Hạo ra nhận tội, nhưng là một người mẹ…bà đâu thể nhẫn tâm đến vậy?
“Từ Hồ Nhân…ông cứ như vậy, sau này sẽ hối hận không kịp đâu”
Quán Huân mệt mỏi khi nghe hai bọn họ cãi vã nên quay về nhà riêng với Thừa Bối. Mới tra chìa khóa vào ổ đã nghe thấy tiếng đệm đàn đầy du dương. Lần trước khi cậu đánh, hắn đã không để ý tới…hóa ra vật phát tiết nhỏ có thể tạo ra âm thanh dễ nghe thế này sao?
“Anh về rồi?”
“Haha, tôi còn định đi nhẹ chân một chút để không làm phiền tới em. Em cứ tiếp tục đánh đi”
Quán Huân mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh cậu, tựa lên đùi cậu mà nhắm nghiền mắt thưởng thức.
“Bài này tên là gì vậy?”
“Không nhớ nữa, tùy tiện chơi thôi”
Quán Huân cảm tưởng như đây là giây phút bình an nhất của cuộc đời hắn, không phải nghĩ đến bệnh tình, nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ, buông thả cuộc đời mình ở những quán bar. Có phải khi Quán Hạo ở cạnh vật phát tiết nhỏ cũng có cảm giác yên bình như hắn?
Đôi mắt kia nếu vẫn nhìn thấy, không biết sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt gì? Phẫn nộ? Hay sự thương hại đây…
Trong lúc đang thưởng thức tiếng đàn, Quán Huân lại nhận được tin nhắn quan trọng. Vòng tay qua ôm lấy thân hình nhỏ bé kia một lần nữa, hít lấy hương thơm từ người cậu, dặn dò.
“Em đi ngủ trước đi, đừng chơi đàn nữa, lát sẽ mỏi tay đấy. Tôi đi một chút sẽ về”
Thừa Bối dừng lại tiếng đàn, gật đầu. Do dự một hồi liền đưa tay xoa đầu hắn, Quán Huân nghĩ rằng cái xoa đầu này là dành cho em trai hắn nên không khỏi buồn rầu, nhưng dẫu biết vậy…vẫn ngu ngốc ngồi lại.
Thừa Bối biết rõ người này không phải Quán Hạo của cậu, nhưng cậu có thể cảm nhận được tâm trạng của hắn ngay lúc này.
.
Quản giáo thấy Quán Huân đến, gật đầu tiếp đón từ xa, sau đó dẫn hắn tới phòng y tế của trại. Tại đó, người em song sinh của hắn tay vẫn bị còng lại với thành giường, ngồi thất thần ở đó như kẻ mất đi linh hồn.
“Gì đây? Đập đầu đến ngất đi rồi à? Sao, xem chúng tôi làm…cậu có xuất ra tí nào không?”
Quán Hạo đảo mắt qua phía Quán Huân, dùng tay còn lại đưa tới phía ống tay áo hắn, nuốt xuống nước bọt, thành khẩn cầu xin.
Bạn thấy sao?