Chương 22: Tập 22 (H)
Người tài xế đón Quán Huân từ quán bar ra, hắn còn đang say đến nôn mửa ra đường. Mãi tới khi vào xe mới khôi phục tinh thần được một chút, tài xế đưa hắn chai nước, rồi hỏi tối nay muốn đi nghỉ ở đâu.
"Hà ~~~"
Quán Huân thở ra một hơi dài, giờ này về nhà chắc chắn mẹ sẽ rối rít lên cho mà xem. Day day thái dương một hồi, lại lên tiếng.
"Qua nhà Hạo đi"
Tới nơi, nhà Quán Hạo còn không thèm khóa lại. Quán Huân hất hất tay, ý nói tài xế có thể đi về được rồi. Hắn trở về phòng riêng của mình mà A Hạo đã chuẩn bị trước, nói có thể tới ngủ bất cứ lúc nào, nhưng chỉ được ở trong phòng này thôi. Hắn cũng không quan tâm, coi đây là nơi dừng chân nghỉ tạm là cùng.
Mặt trời đã lên từ rất lâu, chiếu rọi thẳng vào mặt hắn đến bực tức, nhưng Quán Huân chỉ chùm chăn vào rồi tiếp tục giấc ngủ của mình.
'Cộc cộc cộc'
Quán Huân vì khát nước nên cũng có ý định dậy, nhưng nghe thấy có người gõ cửa nên mặc nhiên đổ lỗi cho người đó nên mới bị tỉnh giấc. Thằng em trai ngu ngốc của hắn đâu rồi không biết? Giờ hắn còn phải tiếp khách hộ cho nó nữa hả?
"Ai?"
Ngay sau đó, là bị ôm chặt vào lòng!
Giờ hắn mới để ý ra cậu trai này có cầm theo gậy dẫn đường, ra là một người mù. Chưa kể vóc dáng và giọng nói hai người cũng giống nhau, nên chắc hẳn đã nhầm lẫn rồi đây.
"A Hạo, người ở sở cảnh sát có làm khó anh không?"
Bàn tay nhỏ nhắn ấy đặt lên má của Quán Huân, hắn gầy hơn A Hạo một chút, nên xương gò má dễ sờ ra hơn.
'Sở cảnh sát?' – Hắn hơi nhíu mày nghĩ.
"Không có gì, là chuyện đã qua rồi"
Mắt của cậu trai này nhìn thật đẹp, nhưng có vẻ lấy nó làm chướng ngại, cứ hướng tầm mắt xuống phía dưới. Thừa Bối sắc mặt trắng bệch, mỉm cười hạnh phúc.
"Thật tốt quá..."
Thừa Bối đã nói xong điều cần nói, sau một đêm trải qua bao nhiêu chuyện như thế đã dựa vào người mình tưởng yêu thương mà ngủ mất. Quán Huân ngán ngẩm, không còn cách nào khác đành bế cậu về giường.
"Khả ái đấy. Đồ chơi của Hạo à?"
Những ngày tẻ nhạt của hắn, hình như sắp kết thúc rồi.
---
"Con gái, cậu Từ qua đón con đi chơi kìa. Mau mau, bố mẹ không đặt nặng tình cảm vào nữa. Coi như anh trai rủ con đi thôi"
Viên Chi Uyển từ ngày về nhà liền theo học một lớp quản lí để vào công ty ba làm, cô sẽ làm từ nhân viên thử việc một thời gian. Dù gì cô cũng không có chuyên môn sâu, nên cứ từ từ sẽ tốt hơn.
Vốn dĩ muốn nói không, nhưng nhìn mẹ háo hức mong cô ra ngoài lúc này nên đành thay đồ rồi đi xuống. Cô còn nghĩ là Quán Hạo đến chứ?
"Quán Huân? Giờ này anh phải ở bệnh viện chứ ta?"
"Độc miệng vừa thôi, lên xe đi"
Bạn thấy sao?