Chương 21: Tập 21
Trước khi quyết định chạy tới tìm Thừa Bối, Vũ Doanh cũng đã liên lạc với Doãn Kỳ, nói sơ qua tình hình hiện tại. Y lúc ấy mới nảy ra ý định gọi cả cảnh sát tới, dù trong trường hợp nào, Thừa Bối cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời y.
Nhưng khi tại đồn cảnh sát, Thừa Bối lại ngồi rất im lặng, khai báo cũng không vào trọng tâm. Doãn Kỳ bực tức khi nhìn ánh mắt đầy thâm tình của Quán Hạo đang dành cho Thừa Bối lúc ấy.
Sau đó cảnh sát có hỏi gì cậu cũng lắc đầu từ chối nói tiếp, y mới nói bị giam cầm lâu như vậy chắc chắn sẽ cảm thấy hoảng loạn, không nên ép cậu trả lời ngay lúc này.
Thừa Bối trong mắt y từ trước khi bị tật về mắt cho tới nay vẫn mang tới cảm giác cần được bảo vệ. Nhưng Thừa Bối từ sau ngày tỏ tình với Quán Hạo xong lại vô cùng thờ ơ với y. Rõ ràng hai bọn họ, rõ ràng hai bọn họ...
"Tiểu Bối, em thích anh...đúng chứ?"
Thừa Bối sắc mặt vẫn không thay đổi gì, không biết tâm tư cậu đang đặt ở đâu nữa rồi, cậu bị làm sao rồi thế này?
"Đúng, em đã thích anh từ khi còn học cấp ba đến tận đại học, điều ấy em không thể phủ nhận được."
"Nhưng học trưởng, à không, anh Doãn Kỳ...em từ lâu đã không còn thích anh nữa rồi...ư"
Doãn Kỳ không nhận ra mình sau khi nghe câu trả lời xong lại bóp chặt cổ tay Thừa Bối đến thế. Ánh mắt y vô cùng phẫn nộ, áp sát Thừa Bối vào tường, ngừng lại một chút.
"Không được bỏ thích anh...Tiểu Bối...ngày hôm ấy, anh đã nghĩ em sẽ tỏ tình với anh, anh đã rất mong chờ nó."
"Tiểu Bối, anh cũng thích em, tới tận bây giờ vẫn chính là cảm giác đó"
Thừa Bối sững người cứng họng, vội vàng đẩy y ra, quờ quạng tay muốn tìm gậy dẫn đường lại bị y vứt sang một chỗ khác.
"Học trưởng, em sẽ coi như chưa nghe thấy gì. Làm phiền anh rồi"
"Tiểu Bối! Anh kì thực...không có tình cảm sâu đậm nào với Chi Uyển. Ở bên cô ấy, tâm trí anh hoàn toàn chỉ dành cho em. Em xem, chỉ nói chuyện với em thôi, cũng làm phía dưới anh cứng rồi"
Thừa Bối bị y áp chặt vào tường đến bực tức, thứ phía dưới cứ cọ vào người cậu rất khó chịu. Lực tay của y rất khỏe, cậu bặm môi lại lấy sức cũng không chống trả được.
"Tiểu Bối, chúng ta làm một lần, lúc đấy em sẽ nghĩ lại đấy. Tôi so với tên bạo hành em, tốt hơn gấp ngàn lần"
"Ưm!"
Bị hạn chế về mắt nên Thừa Bối bị y cưỡng hôn không hề biết gì, Doãn Kỳ đang hừng hực ý chí muốn làm tình với Thừa Bối tới phát điên rồi.
"Hộc! Hộc! Bùi Doãn Kỳ...anh có dừng lại không? Tôi biết việc anh ghen tỵ với Quán Hạo, có phải năm ấy anh đã uy hiếp gì A Hạo nên mới đạt điểm cao trong bài kiểm tra lại đúng chứ? Tiếc là mắt tôi mù rồi, tới bây giờ mới nhìn rõ được tâm anh"
"Tiểu Bối, em có nói gì, tôi cũng kiên quyết làm em. Có phải em bị giam cầm sẽ ngoan ngoãn hơn đúng không? Trói lại sẽ nghe lời hơn đúng không!"
Bạn thấy sao?