Chương 19: Tập 19 (H)
Quán Hạo dễ dàng vác Thừa Bối lên vai mặc sức cậu đang quẫy đạp không ngừng, đặt xuống giường rồi nằm chặn lại tay chân. Quán Hạo nghiêng đầu nhìn kĩ Thừa Bối hơn, đúng là anh đã quá xem thường con người này. Phải rồi, cậu vốn rất thông minh mà, dù anh cố tẩy não cậu…vẫn chưa phát huy hết tác dụng được.
“A Hạo, anh bỏ tôi ra!”
“Tôi lúc ấy đã thực sự suýt ngất rồi đấy, nhưng vẫn may em bị mù, có thể đánh lừa được.”
Ánh mắt Quán Hạo trở nên vô hồn mơ hồ, lấy ra còng tay đã chuẩn bị sẵn. Thừa Bối trong tích tắc đã bị khóa tay lại liền vặn vẹo cơ mặt, giãy giụa muốn phá ra.
“Bối Bối, em thắng trận đầu rồi.”
Tiếng cởi quần áo.
Tiếng la hét thất thanh.
Tiếng va chạm thể xác trong tuyệt vọng.
“A a a, nhanh quá rồi…xin anh, xin anh”
Mặc lời van xin, Quán Hạo mặt vẫn không thay đổi biểu sức, giữ chắc lấy eo của Thừa Bối rồi luân động mạnh mẽ. Mỗi lần gậy thịt được đẩy vào trong toàn bộ, Thừa Bối như chết lặng lần đấy.
“A Hạo…a, a…đau…”
Chuông điện thoại từ túi quần anh vang lên, Quán Hạo dừng lại động tác, nhấn nghe.
‘Ai vậy?’
Thừa Bối như chết đuối vớ phải cọc, nuốt xuống nước bọt lấy hơi rồi cố gào to lên.
“CỨU MẠNG…ƯM…”
Bàn tay to lớn ấy rất nhanh đã chặn miệng cậu vào, anh không tỏ ra chút tức giận nào, nhìn lại điện thoại mình đang cầm, hóa ra lại là của Thừa Bối, liền tiếp tục cuộc đối thoại.
‘Bối Bối sẽ không liên lạc với loại bạn như cậu nữa đâu, đừng gọi tới nữa’
Là Vũ Doanh…
“Ưm…ưm…”
Quán Hạo thả tay ra, gắt gao nắm lấy cằm cậu, nhàn nhạt lên tiếng.
“Ngón tay tôi đang để ở số học trưởng của em. Để hắn ta nghe tiếng rên rỉ của em một chút, thấy thế nào?”
“Không, không, đừng…van xin anh, van xin anh…A!”
Quán Hạo rút ra rồi đột ngột đâm mạnh vào, Thừa Bối sợ hãi anh ta thực sự sẽ gọi liền mím chặt môi không phát ra tiếng động nữa. Nhưng tiếng rên nhỏ ở cổ họng cũng đủ khiến gậy thịt của anh càng rạo rực hơn.
“Ư…hức…ưm”
“Tôi làm nhẹ nhàng quá rồi, còn để cho em không phát ra tiếng được”
Thừa Bối thở hổn hển khi thấy thứ thô to đã được rút ra, cùng lúc bên trong chảy đầy ra dịch nhầy trắng cùng gel bôi trơn. Còn chưa kịp lấy lại sức, Quán Hạo lật cậu nằm úp xuống rồi rất nhanh đưa gậy thịt vào trong.
“Ứ…”
“Hình phạt tội dám bỏ trốn, dám lớn tiếng kêu cứu, em nói xem, phải làm đến mấy lần em mới không xuống được giường? Ngay lúc này tôi thật sự chỉ muốn bẻ gãy chân em đi, nhưng không, Bối Bối, tôi vô cùng…vô cùng yêu em”
Bạn thấy sao?