Chương 18: Tập 18
Ngày đầu tuần lại đến, hôm nay lại là tiết học chung giữa nhiều lớp. Vũ Doanh đã dành một chỗ ngồi đầu sẵn cho Thừa Bối, nhưng mãi chẳng thấy cậu đâu, phải đến lúc điểm danh mới thấy cậu ngồi tít bàn cuối cùng kia.
Ngoài trời đang vô cùng nóng, thế mà Thừa Bối còn mặc áo dài tay, đội mũ lụp xụp, cổ còn quấn băng trắng, ngồi một mình một góc trông vô cùng thảm thương. Doãn Kỳ muốn chuyển lên trên ngồi nhưng đã vào tiết nên không tiện đổi, chỉ chờ hết tiết đã vội vàng kéo cậu vào phòng họp hội sinh viên kín đáo không người, Thừa Bối bị nắm chặt cổ tay kéo đi liền muốn rụt lại, mặt nhăn nhó.
"A...học trưởng, tay em đau. Đừng, đừng cởi mũ!"
Thừa Bối bị giật mũ ra liền luống cuống muốn che lấy đầu mình, vô tình lộ ra hai cổ tay đầy vết tím bầm do dây thừng tạo thành, môi sưng tấy đỏ, trán cũng có một vết bầm nữa.
"Cái...cái gì thế này?"
Trước sự bàng hoàng của Doãn Kỳ, Thừa Bối lấy lại mũ đội lên, kéo tay áo xuống rồi muốn chạy nhanh ra ngoài, nhưng Doãn Kỳ vẫn nhanh tay hơn kéo về.
"Tiểu Bối, là hắn đúng không? Mẹ kiếp!"
"Học trưởng, anh định làm gì? Đợi đã!"
Mặc sự can ngăn của Thừa Bối, Doãn Kỳ hừng hực lửa giận quay về kí túc xá tìm Quán Hạo. Anh lúc này mới hơi tỉnh giấc, còn đang cầm cốc nước uống dở, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị y đấm mạnh vào mặt, nhấc cổ áo lên.
"Mẹ nó, Bùi Doãn Kỳ, cậu sảng à?"
"Từ Quán Hạo, cậu con mẹ nó có gì cứ nhắm vào tôi đây này. Cớ gì mang tiểu Bối ra trút giận? Cậu còn là con người nữa không?!?"
Quán Hạo cười nhếch mép khi hiểu chuyện y đang muốn nói đến là gì, sau đó cười phát ra cả tiếng, lộ ra răng nanh nhỏ. Hất tay Doãn Kỳ qua một bên rồi chỉnh lại cổ áo.
"Đừng giả quân tử nữa, xót à? Xót thì đem cậu ta về mà thương! Ném đá giấu tay chán chê giờ lại giở bộ mặt hiền lương thục đức. Buồn nôn"
"Mày...!"
Thừa Bối nhanh tay đỡ lấy đòn từ Doãn Kỳ, dáng người nhỏ bé nhưng vô cùng kiên định. Ánh mắt lúc nhìn Quán Hạo, lúc lại nhìn sang Doãn Kỳ.
"Học trưởng, đây là việc của bọn em. Không liên quan tới anh"
Quán Hạo có hơi giật mình, quay sang nhìn táo nhỏ đang đứng che trước mình. Doãn Kỳ thu tay về, cúi đầu rồi rời đi. Thừa Bối điều chỉnh lại nhịp thở, kéo mũ xuống sâu hơn rồi cũng đi khỏi, nhưng Quán Hạo lại đẩy cậu vào tường, vứt mũ sang một bên rồi điên cuồng hôn cậu.
"Ưm..."
Lưỡi mềm nóng của anh cứ thế quấn lấy lưỡi cậu, Thừa Bối dùng cả hai tay đẩy anh ra liền bị túm lấy rồi đưa lên đỉnh đầu.
"Bị đối xử như thế mà còn bênh vực tôi? Cái gì chứ? 'không phải việc của anh', coi chừng học trưởng đang đi khóc hu hu đấy"
"Này, Biên Thừa Bối...con mẹ nó, cậu thích tôi thật đấy à?"
Thừa Bối muốn thoát khỏi vòng tay anh, mặt có hơi ấm ức như sắp khóc, Quán Hạo đưa tay xuống chỗ quần cậu đang phồng lên kia, bật cười.
Bạn thấy sao?