🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Tập 17

"Bối Bối! Em có sao không!?"

'47 giây...anh ta ở khá gần phòng mình'

Quán Hạo lo lắng chạy tới bế thốc cậu lên đưa về giường, cẩn thận xem xét ở ngón chân, cậu có vẻ dùng lực hơi quá, đã bật máu ở ngón út mất rồi.

"Thật là...do tôi quên không dán băng ở cột giường, làm em bị thương rồi"

Quán Hạo nhăn mày đầy đau đớn, vết thương ấy cũng không quá to tát, nhưng anh không muốn trên người cậu có chút vết thương nào...ngoại trừ vết tình thú do anh làm ra.

"Không sao, là do tôi vô ý"

Sau đó, thời gian trong phòng nhàn rỗi, Thừa Bối chỉ yên lặng ngồi thiền kiên định. Cậu đang nhớ lại những bài võ mình đã học ngắn ngủi trước đây, karate, hapkido, judo, mỗi cái đều chỉ học có một tháng, nhưng vì tiếp thu nhanh nên cũng học được kha khá.

Quán Hạo rất mừng khi Thừa Bối lại ăn khỏe lại như trước, không những thế những lần anh muốn làm tình đều rất ngoan ngoãn phối hợp.

Quán Hạo hất tóc đã ướt nhẹp mồ hôi lên, rất nhanh lại ôm lấy hông Thừa Bối tạo sức để đẩy gậy thịt vào. Thừa Bối ban đầu còn chống tay xuống nệm, sau một hồi đã không còn sức lực gì, cả nửa thân trên cứ thế nằm dài ra.

"A Hạo...lần tới...rồi làm tiếp, tôi mệt quá"

"Phải làm sao đây? Tôi vẫn chưa ra nha"

Chưa ra...? Thế cái đống tinh dịch bầy nhày trong hậu huyệt cậu là gì? Anh ta mỗi lần làm đều xuyên suốt mấy tiếng, có hôm còn gần tảng sáng, cậu không giữ sức thì sao thực hiện kế hoạch được?

"Bối Bối, ngoan, dùng miệng giúp tôi nốt"

Quán Hạo đặt Thừa Bối vô lực ngồi tựa vào thành giường rồi đặt gậy thịt vào miệng, môi cậu có chút khô rồi, nhìn thật ủy khuất quá đi, để mai thể nào cũng sưng đỏ lên cho xem.

"Ứ...ục, khụ..."

"Ha...thoải mái quá...Bối Bối, ngủ đi, không bắt ép em nữa"

Bối Bối kiệt sức nằm dựa vào vòng tay anh ta ngủ nhanh chóng, chờ cậu vào hẳn giấc rồi Quán Hạo mới lục đục đi lấy nước nóng lau rửa người cho cậu. Lau đến hậu huyệt, người cậu bất giác run lên, rồi ôm chặt lấy chăn, nói mớ.

"Đừng...đừng làm nữa, tiền bối..."

"Rồi mà, tôi không làm nữa rồi, táo nhỏ"

Quán Hạo ngồi xuống nền đất, khoanh tay trên giường rồi yên lặng ngắm nhìn cậu. Một lời yêu không thể nói đủ được tình cảm của anh, anh biết cậu không thích anh...nhưng từ giờ cho đến lúc phẫu thuật mắt thành công, anh muốn ở bên cậu lâu hơn một chút nữa.

"Bối Bối...anh thích em"

.

.

.
(Thời gian quá khứ)

Đúc kết được sau quãng thời gian vừa qua, Thừa Bối cuối cùng cũng đã biết được tình trạng của mình là gì.

"Mình thích...tiền bối mất rồi"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...