Chương 16: Tập 16 (H)
“Sao không ăn đồ?”
“Anh căn đúng thời gian một tiếng rồi mới vào đấy nhỉ?”
Thừa Bối mê ăn như vậy còn bỏ dở toàn bộ, Quán Hạo đẩy cậu xuống giường, nhưng có vẻ tâm trạng cậu đang không tốt, liền nhăn mặt giãy ra.
“Không, hôm nay tôi không muốn!”
“Tôi đâu hỏi ý kiến em?”
Quán Hạo bóp miệng cậu rồi cưỡng chế hôn môi, khí lực của anh rất lớn, cậu muốn tìm cơ hội để cắn lưỡi anh đều không được. Hai tay đều bị anh ta túm chặt lấy, một chút phản kháng cũng không có.
“Hộc…hộc…”
“Tôi có giữ lại mấy món đồ chúng ta cùng chơi với nhau trước đây. Để xem em còn nhận ra không?”
“A…không, tôi không muốn, thả tôi ra! Đừng trói lại tay tôi…hức…”
Thừa Bối nghe thấy tiếng lanh canh của còng tay liền co rúm người vào, cậu đã không nhìn thấy gì, nếu bị phong bế lại tay chân sẽ vô cùng sợ hãi.
Quán Hạo bỡ ngỡ, cất còng tay đi, nắm lấy tay cậu kéo dậy.
“Thôi được rồi, không muốn làm…thì em đàn cho tôi nghe đi”
Quán Hạo không muốn cho cậu biết vị trí của từng đồ đạc trong nhà nên trực tiếp bế cậu đi tới đặt xuống chỗ ngồi.
Trong nhà hiện tại chỉ còn có hai người, dì giúp việc đã tạm quay trở về nhà chính. Thừa Bối tay run rẩy trước phím đàn một hồi lâu, mãi mới tự kiềm chế lại để đánh từng nốt nhạc ra.
“Chệch nhịp”
“Vẫn chệch nhịp!”
“Em đánh đàn như này còn dám nhận tiền lương?”
Thừa Bối càng đánh càng cuống, cuối cùng đập mạnh lên phím rồi gục đầu xuống. Thừa Bối tự cào lên mắt mình đầy bắt lực, Quán Hạo liền vội đi tới túm lấy tay cậu, quát lớn.
“Em không cần nữa đúng không?!?”
“Tôi là phế vật…tôi không thấy gì, không đánh đàn được, tôi không làm gì được hết. Anh đừng mua tôi nữa…Quán Hạo, thả tôi ra đi…”
Quán Hạo ôm lấy cậu vào lòng, anh biết cậu hiện tại đang vô cùng mất tự tin vào bản thân, nếu để cậu ở một mình ngoài kia…anh sợ cậu sẽ làm gì dại dột mất.
“Em không cần làm gì hết, tôi chỉ cần em bên cạnh tôi thôi”
“Ngoan, tôi nổi nóng mắng em là sai, về phòng nhé? Em đói rồi đúng không?”
Thừa Bối tự nhiên lại quỳ gối xuống cởi khóa quần anh ra, Quán Hạo muốn kéo cậu đứng dậy, nhưng anh cảm giác như càng cố kéo, nét mặt cậu càng nhăn lại khó coi hơn.
“Để tôi…”
Thừa Bối đưa hai tay lên cầm lấy gậy thịt của anh, cảm nhận nó bằng tay mới thấy to làm sao…bởi vậy nên lần nào làm xong cũng có máu chảy ra.
Chụt
Thừa Bối ngậm vào phần đầu một chút, vô tình tạo ra tiếng động rất đáng yêu, vẫn chỉ ngậm và hôn lên nó, thu hết can đảm lại mới ngậm vào được một nửa.
Bạn thấy sao?