Chương 12: Tập 12 (H)
(Thời gian hiện tại)
Lần tiếp theo cậu tỉnh dậy, đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức trong phòng. Thừa Bối đã nhớ vị trí của cửa ra vào, một mạch chạy tới để mở, nhưng cửa vẫn không thể nào xoay tay cầm được.
"A Hạo, dì giúp việc, không có ai ở ngoài sao?"
Điểm yếu của Thừa Bối chính là đồ ăn, mùi thơm nức đã khiến bụng cậu sôi ùng ục lên, đành tạm gác lại mọi chuyện mà ăn trước đã.
Quán Hạo chăm chú theo dõi cậu ăn qua màn hình camera, cách cậu ăn vẫn đáng yêu như trước đây, một lúc ăn được rất nhiều đồ nữa.
Anh chờ một tiếng sau mới đi xuống phòng cậu, Thừa Bối nghe thấy tiếng mở liền nhanh chân chạy tới, Quán Hạo được cậu ôm vào lòng không giấu được nụ cười.
"Em vừa ăn xong, chạy vậy đau bụng phải làm sao?"
"A Hạo, anh khóa cửa à?"
"Không có, cửa này vốn đã cũ rồi, nãy tôi mãi mới mở được đấy. Đêm qua em nháo suốt, tôi ở trên phòng tưởng em mộng du nữa chứ?"
"Đêm qua? Tôi ngủ nguyên một ngày sao? Hiện tại...đang là sáng hay tối vậy?"
"Bây giờ đương nhiên là tối, em ăn ngủ thật kĩ đấy"
Quán Hạo đang đánh lừa cậu, hiện tại đang là ban ngày, ngoài trời nắng đã lên đỉnh đầu rồi, nhưng trong phòng kín này sẽ không thể biết được. Quán Hạo sẽ để cậu nghĩ rằng mình ngủ vào ban ngày, và thức dậy vào buổi đêm. Như vậy sẽ chẳng còn lí do nào để ra ngoài nữa.
"Chết rồi, A Hạo, anh biết máy tôi đâu không? Tôi đã bỏ mất buổi làm hôm nay rồi!"
"Tôi đã tới đó...xin nghỉ cho em rồi"
Thừa Bối dù không thấy rõ như trước, nhưng vẫn bất bình mở to mắt quay ra phía anh, nắm lấy cổ áo đầy giận dữ.
"Cái gì? Xin nghỉ? Sao anh..."
"Em quên bây giờ em là người của tôi sao? Tôi có toàn quyền với em"
Thừa Bối cắn môi, tay dần thu về, Quán Hạo đỡ lấy gáy cậu rồi cúi xuống hôn sâu. Dần dần đỡ cậu lên giường rồi cởi quần áo ra.
"Em ở ngoài...có ai không?"
Thừa Bối vẫn theo thói quen che mặt mình đi, anh nhẹ nhàng lướt ngón tay qua cửa hậu huyệt, bất thình lình đưa một ngón vào trong.
Bạn thấy sao?