Chương 1: Tập 1
Biên Thừa Bối, 25 tuổi, là một gay kín nhưng đều đâm đầu yêu trai thẳng! Khỏi phải nói hành trình đi tìm tình yêu đích thực nan giải thế nào.
Yêu ai không yêu, lại dính vào Từ Quán Hạo.
Nói thêm, mắt của cậu hiện tại bị nhược thị do phát hiện muộn nên vẫn đang tìm cách chữa. Ngay từ năm 3, mắt ngày càng mờ dần theo thời gian. Ban đầu chỉ là chứng đau đầu, sau đó nhìn sách vở chỉ thấy hoa mắt. Vậy mà lại cứ nghĩ là bị cận, nhưng có đeo kính nặng thế nào cũng không thể thấy gì.
Trước lúc mắt trở nặng hơn, hai bọn họ đã là một đôi tình nhân, nhưng anh ta lại nói.
"Tình nhân? Cùng lắm tôi sẽ cho em vinh dự làm bạn tình"
Là như vậy mà vẫn cố sống cố chết bám theo, chăm sóc anh ta như một kẻ mù quáng.
Một tuần cứ đôi ba lần anh lại kéo cậu tới khách sạn để làm tình. Quán Hạo khi làm khá bạo lực, mỗi lần xong đều khiến cơ thể Thừa Bối mang đầy vết thương.
Không ngờ ngày chia tay, cũng là lần làm tình lần cuối… Trải qua ba giờ đồng hồ, trên cổ cậu in hằn 10 ngón tay bị anh ta bóp nghẹn đó. Phía dưới tinh dịch vẫn còn đang chảy ra từ miệng hậu huyệt. Thừa Bối thở dốc một hồi, lên tiếng.
"A Hạo, có lẽ mắt em sắp không nhìn được gì nữa rồi"
Từ Quán Hạo vừa từ nhà tắm ra, lấy chai nước trong tủ lạnh rồi làm một hơi hết đến nửa chai. Nghe cậu nói vậy chỉ hơi nghiêng đầu một chút.. Viền mắt và mũi anh đã có chút đỏ lên, hắng giọng một hồi mới lên tiếng được.
"Vậy à? Tệ nhỉ…Ừm, vậy đi, sau này không tìm tới em nữa, khám bệnh cho tốt”
"Thật đáng tiếc, em làm tình cũng khá tuyệt”
___
Thằng khốn nạn chết tiệt.
Thanh niên có dáng người nhỏ bé, khuôn mặt khá dễ nhìn nhưng mắt lại lờ đờ nhìn về hướng vô định.
Thừa Bối quơ quơ gậy dẫn đường vừa nhớ lại tên tình cũ tệ bạc, mỗi lần nhớ tới hắn cũng khiến hai mắt cậu đau hơn bình thường. Hôm nay đến hẹn phải đi khám, nhưng bạn thân của cậu - Vũ Doanh lại có hẹn với bạn gái. Cũng may mắt vẫn còn có thể thấy mờ mờ nên có thể mò mẫm đi được.
Cậu sờ tấm biển bên cạnh, cố nheo mắt nhưng lại nhanh chóng lắc đầu, nhìn thấy có bóng người bên cạnh nên khẽ giọng hỏi.
"Xin lỗi, đây có phải điểm chờ taxi không?"
"Đúng rồi đó."
Cậu cúi đầu cảm ơn rồi đưa tay ra bắt xe. Bởi vì không thấy gì, cứ xe nào đến là lại có người giành lấy trước. Họ cũng không có ý định nhắc hay nhường cậu cho lắm.
"Này, muốn đi đâu vậy?"
Chiếc xe thể thao đắt tiền đỗ ngay gần cậu, chàng thanh niên trong xe vừa lấy tay bịt mũi vừa nói, miệng còn nhếch lên có ý cười nữa.
Bạn thấy sao?