Chương 47: Ngoại truyện 5 - End
Thế nào gọi là nghèo từ trong trứng?
Thư kí của Từ Quán Hạo – Lưu Y Quân là con trai trưởng trong gia đình gồm 5 anh em. Vì cậu là con trai cả nên cả nhà cố gắng sắp xếp cho cậu một phòng nhỏ riêng trong căn nhà 35m2. Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời. Nhưng gia đình cậu chính là có truyền thống nghèo bền vững rồi, đến đời cậu chính là đời thứ tư, vậy nên toàn bộ họ hàng đều đặt kì vọng lên cậu.
Biết hoàn cảnh gia đình, suốt quãng thời gian học đại học, Y Quân luôn cố gắng dành được suất học bổng để đỡ tiền học phí. Chạy đi làm thêm khắp nơi, thời gian rảnh còn dạy các em học bài, nhận chở hàng rau củ quả cho bố mẹ. Bận quay cuồng như vậy, còn không có thời gian để nghĩ đến yêu đương. Thoáng chốc đã đến lúc ra trường, tìm kiếm việc làm ở công ty.
Học giỏi như vậy, nhưng lại không có quan hệ để nâng đỡ. Họ lại trọng dụng những người đã từng đi du học hơn là người đỗ trường làng nhàng kia. Tuy lúc phỏng vấn, những câu trả lời của cậu đều khiến họ rất hài lòng. Vậy mà đến cuối cùng...vẫn là tin nhắn từ chối tuyển dụng.
Nhưng Lưu Y Quân cũng rất kiên trì, liên tục gửi đơn ứng tuyển tới các công ty, thực tập vài tháng cũng được, miễn là có kinh nghiệm. Người có năng lực như vậy, cũng chỉ để bọn họ bắt quét nhà hầu nước, đã vậy còn khinh miệt rõ ra mặt nữa.
Cho tới một ngày, công ty Từ thị đăng thông báo tuyển thư kí riêng cho giám đốc. Ai cũng biết giám đốc điều hành ở Từ thị nổi tiếng gàn dở, mức lương thì hấp dẫn thật đấy, nhưng ai làm cũng hắn cũng không quá ba tháng liền bỏ của chạy lấy người. Đấy là họ thôi, còn cậu thì sao chứ? Có chết cũng phải kiếm được công việc nhiều tiền hơn, nếu không ngôi nhà ọp ẹp vừa thuê được sẽ bị bắt tống cổ ra ngoài mất.
Đúng như cậu nghĩ, ai tới đây cũng bằng này bằng nọ, tốt nghiệp Harvard rồi Oxford, cậu thì...chỉ là trường chuyên ngành quản trị mà thôi.
Vào ngày cậu phỏng vấn, giám đốc điều hành lại tự thân đi tuyển chọn. Hắn ta ngồi chình ình ở ghế giữa, ban cố vấn xung quanh cứ giơ những bản cv đẹp cho hắn xem. Từ Quán Huân chỉ cau mày bĩu môi, chê bai thẳng thắn.
"Học cao như vậy rồi cần gì làm dưới trướng của giám đốc điều hành quèn này chứ? Rồi dăm ba hôm nữa...chắc họ cũng sẽ muốn ngồi vào cái ghế này đấy"
Quán Huân cười tươi, hai quầng mắt đều thâm đen do thiếu ngủ nên trông càng u ám hơn. Anh ta cầm lấy CV của một người, trực tiếp xé rách.
"Tôi đây còn chả học bên nước ngoài làm gì cho mệt óc, Harvard? Oxford? Đại học Thành Đô...hửm?"
Đó là trường đại học của Y Quân...nhắc đến tên trường mình, cậu có hơi run run một hồi, anh ta độc mồm độc miệng như vậy, không biết định nhả ra lời hay ý đẹp nào nữa đây.
"Ừm...người này..."
Quán Huân nheo mắt đọc, nghiêng nghiêng đầu tìm vị trí của người trong cv. Cậu còn nghĩ hắn đã ngủ quên mất rồi cũng nên, đột nhiên hắn ta đập tờ cv xuống, đứng dậy rồi đi về phía cậu.
"Thư kí thực tập, tôi đói rồi, đi ăn"
Trong quãng đường tới chỗ ăn, hắn ta nói những thứ mình thích ăn, những đồ phải kiêng kị, những nơi hắn ta thích tới. Y Quân ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe không sót một từ nào, Quán Huân có hơi lười biếng nhìn qua, còn không thèm ghi chép gì sao?
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?