🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 46: Ngoại truyện 4 (2)

Thừa Bối đã không hề biết quãng thời gian hai năm ấy anh đã chịu mọi uất ức gì, thậm chí khi đang ngủ còn vô thức bật khóc nữa, cậu chỉ còn biết cách ôm lấy anh vào lòng mà vỗ về. Cậu càng khao khát muốn biết bộ dạng lúc anh gặp lại cậu lúc ấy thế nào? Có phải cũng có khuôn mặt đau thương thế này không?

"Quán Hạo, em xin lỗi"

Cậu trong hai năm ấy vừa là một kẻ mù, vừa là kẻ thất tình, ngày nào cũng tự nhốt mình trong nhà ôm lấy nỗi đau riêng. Cậu cũng đâu hề biết, đối phương kia cũng không vui vẻ gì. Tưởng chừng như Thừa Bối đã thực sự muốn lãng quên đi, anh lại quay trở về bên cậu...

.

Thời gian cứ thế trôi qua mà không có cách giải quyết nào, có lúc anh sẽ rất ôn nhu, có lúc lại rất lạnh nhạt. Có lúc...anh lại không nhận ra cậu là ai cả, giữa đêm mà nhất quyết muốn đuổi cậu ra ngoài đường.

Thừa Bối không dám nói với bố mẹ, chỉ nói Quán Hạo dạo này phải công tác nhiều, cậu ở nhà một mình rất buồn chán nên muốn về thăm họ.

Có hôm đang kèm học cho Thừa Bảo lại nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng, nói anh bị đau đầu dữ dội phải nhập viện khẩn cấp. Thừa Bối vội vàng đưa Thừa Bảo cho bảo mẫu chăm rồi chạy vào bệnh viện, khi tới nơi anh đã tỉnh rồi, ánh mắt đầy sự e dè sợ hãi, cậu thấy anh như ngạc nhiên lắm.

"Táo nhỏ? Mắt em không sao chứ? Em đã nói với anh...mắt em sắp không thấy gì mà? Anh trở về rồi đây"

Đã bao lâu rồi cậu không được anh chạm lên má ân cần thế này, trái với dự đoán của mẹ và cậu, khoảng thời gian hai năm này lại là lúc anh yếu mềm nhất.

"Em không sao..." – Thừa Bối run run suýt khóc – "Em luôn ở đây chờ anh, A Hạo...anh đừng đuổi em đi nữa có được không? Em không muốn rời xa anh nữa đâu..."

Thừa Bối ôm chầm lấy anh mà nức nở trong lòng suốt bao lâu nay, Quán Hạo lúc này không hiểu tại sao mình lại về nước rồi?

Nhưng các triệu chứng của Quán Hạo ngày càng quái ác hơn, anh có lúc sẽ nói mình là Quán Huân, có lúc sẽ bạo hành cậu trên giường suốt đêm, trói lại và đánh đập cậu mà không hề nhớ gì vào ngày hôm sau.

Thừa Bối bị anh hất đi, cậu lợi dụng ngày anh không nhớ để quay lại với anh. Cậu sợ mình rời xa anh quá lâu, sẽ có ngày anh không bao giờ nhớ tới cậu nữa.

Quán Hạo ghi vào sổ tay mình, trừ khi vết thương trong đầu được chữa khỏi, nhất định không được lại gần Thừa Bối thêm nữa. Còn nhấn mạnh rằng chính bản thân mình đã làm hại cậu tới mức nào.

Tới khi Thừa Bối được xuất viện, về nhà cũng không còn thấy bóng dáng anh nữa. Điện thoại luôn tắt, không để ai gọi tới. Thừa Bối đau xót thừa nhận...anh thực sự đã rời đi rồi, thậm chí còn không để ai biết vị trí của mình nữa.

Các bảo mẫu rất lo cho cậu, lúc nào cũng tự nhốt mình trong phòng, xem đi xem lại những bức hình cưới của hai người, sau đó tới những bức ở chuyến trăng mật.

Thừa Bối tự đấm lấy ngực mình, cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống, cứ thế ôm lấy đống ảnh đó mà ngủ quên đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...