Chương 45: Ngoại truyện 4 (1)
Từ Quán Hạo tỉnh dậy theo phản xạ tìm người bên cạnh lại không thấy đâu, trên giường không có hơi ấm nào của cậu hết, thay vào đó ở ga giường lại dính cả máu. Lúc này người làm đang đứng lấp ló bên ngoài mới dám lên tiếng.
"Cậu chủ...cậu dậy rồi?"
"Bối Bối đâu rồi? Không lẽ hôm qua tôi lại...?"
"Phải, cậu chủ mau tìm lại chìa khóa nhà kho đi"
Nhận được cái gật đầu của bọn họ, anh vội vàng tỉnh ngủ ngay lập tức, nhưng đầu óc lại choáng váng khủng khiếp. Không thể nhớ nổi những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua được nữa, chỉ luống cuống lục tìm chìa khóa nhà kho rồi đi tới đó.
Anh như chết lặng đi khi cửa được mở ra, Thừa Bối của anh bị trói khỏa thân trên sàn, hậu huyệt quả nhiên còn dính máu, bên trong còn bị nhét gậy mát xa. Anh dùng khăn lớn bọc cậu lại rồi nhanh chóng đưa tới bệnh viện. Bác sĩ riêng có vẻ cũng đã quá quen nên không hỏi gì thêm, trực tiếp gọi y tá tới bôi thuốc lại và đưa tới phòng bệnh nghỉ ngơi.
"Từ giờ cho tới lúc chỗ này của cậu bình phục, tôi nghĩ cậu không nên tới gần Thừa Bối nữa"
Bác sĩ chỉ chỉ vào đầu anh, đây không phải lần đầu bác sĩ nói câu này, nhưng lần nào gặp cũng phải nhắc cho anh nhớ.
.
Quán Hạo nhìn những vết thương trên người cậu do anh gây ra, vết lằn dây trói ở cổ tay và cổ chân, vết do dây tạo thành siết chặt lấy cổ, những vết cắn trên những bộ phận thịt mềm đến tím đỏ. Anh nắm lấy tay cậu mà gục ngã lên đó, đều là do anh làm ra...nhưng anh lại chẳng thể nhớ nổi nó.
"Anh..."
"Bối Bối, em tỉnh rồi?"
Thừa Bối cũng biết mình được đưa tới bệnh viện rồi, không hề chất vấn mà chỉ mỉm cười dịu dàng ôm lấy má anh.
"Anh, đừng làm mặt đau buồn đến thế chứ? Em không sao, chúng ta chuẩn bị về nhà thôi"
"Biên Thừa Bối, chúng ta tạm thời...đừng ở bên cạnh nhau nữa. Đây có lẽ không phải lần đầu anh nói với em chuyện này, vậy nên nhân lúc anh còn trí nhớ, sẽ tự rời đi nơi khác. Em cứ nằm đây nghỉ ngơi, lát sẽ có bảo mẫu tới đón"
Thừa Bối đã lo sợ điều này sớm muốn gì cũng sẽ bị anh nhắc lại, bất lực tới suýt rơi nước mắt, vội vàng nắm lấy tay anh muốn kéo lại, nhìn thấy hai mắt cậu đã trực trào rơi nước mắt, cứ lắc lắc đầu, mãi mới có thể bật ra thành lời.
"Đừng mà A Hạo, đừng làm vậy mà...dù anh có làm gì, em cũng sẽ vẫn ở bên chăm sóc cho anh. Em không thấy đau, thực sự không thấy đau mà"
Mặc cho cậu van nài đến thế nào, anh vẫn quyết tâm hất tay cậu mà rời đi. Thừa Bối muốn đứng dậy níu kéo anh nhưng chân không có lực, liền cứ thế mà ngã xuống. Quán Hạo quay lại thấy cậu vừa khóc vừa muốn đứng dậy, ngẩng đầu lên không cho nước mắt rơi xuống, cứ thế nhẫn tâm bước đi tiếp.
"A Hạo, đừng mà...anh cả đời không nhớ lại em nữa thì sao...?"
Hai tháng trước, anh gặp tai nạn xe khi trên đường đi làm về, Thừa Bối hớt hải bắt xe tới bệnh viện. Còn quên cả mặc áo ấm, chân còn không kịp đi dép. Trong lòng tự trách bản thân đến hàng ngàn lần, chắc chắn là do cậu đã nói với anh rằng, nếu có thể hãy về sớm một chút, hôm nay đồ ăn đều là do cậu tự tay làm.
Bạn thấy sao?