Chương 42: Ngoại truyện 1 (H)
Một tháng đi tuần trăng mật về, người hớn hở chỉ có Quán Hạo, còn Thừa Bối thì sao, đến đứng còn không đứng thẳng được. Lúc nào cũng nhìn hằm hè Quán Hạo không thôi, chị Lệ thấy đôi vợ chồng mới cưới mà lại có biểu hiện đối lập nhau như vậy cũng có chút lo lắng, nên nhân lúc Quán Hạo không có nhà phải hỏi ngay
"Anh ta đúng là tên ngựa đực! Chị Lệ, nếu không phải em là người lấy anh ta, thì người khác cũng sớm bỏ của chạy lấy người rồi!"
Ngay khi vừa tới khách sạn, chưa kịp nghỉ ngơi – Làm ngay trên giường.
Mãi mới có sức dậy để đi tắm, anh ta lại lẽo đẽo vào tiếp tục.
Tối đến ngắm cảnh qua khung cửa kính, không hỏi ý kiến cậu mà vô sỉ tụt quần xuống rồi nhét gậy thịt vào, để cậu nhỏ của cậu cọ sát với mặt kính lạnh buốt. Hại cậu đêm đó phải lau mặt kính dính đầy tinh dịch tới mệt nghỉ.
"Em không cần lau đâu, có nhân viên lo mà, mau lại ngủ đi"
"Anh im đi! Khách sạn 5 sao đẹp như vậy bị anh vấy bẩn rồi!"
Bẵng qua mấy ngày nắng đẹp, hai người kéo nhau đi thăm quan chụp ảnh tới mệt nghỉ. Phong cảnh trên núi vô cùng đẹp, cũng bị anh ta mang ra làm lí do.
"Không đùa đâu, đây là nơi công cộng đấy!"
"Suỵt, làm trong lều, không ai biết đâu"
Anh ta cố tình đóng lều ở nơi chả có ai vãng lai tới, làm được hai hiệp liền kéo cậu ra ngoài, bắt dựa vào cây để làm tiếp. Vừa làm vừa thủ thỉ vào tai nói nhỏ đầy gợi tình.
"Em mau ngắm sao trời đi, rất đẹp đúng không?"
"A...ư...A Hạo, nhanh, nhanh quá...anh làm chậm một chút, em không nhịn được mất"
"Nhìn xem, có người tới kìa"
Thừa Bối vốn không nhìn tốt được trong bóng tối, chỉ vội ôm lấy miệng mình cố không phát ra tiếng gì, tiếng nức nở ở cổ họng càng khiến anh thêm hứng thú mà đâm vào sâu hơn.
Không chịu nổi việc anh ta đi đâu cũng thèm muốn, Thừa Bối lên lịch trình dài kín mít để ngăn chặn hành vi đồi bại ấy. Quả nhiên bị nín nhịn suốt một tuần lễ khiến anh mặt bí xị mỗi lần phải ra ngoài, thay vì làm bằng miệng dưới, cậu lại phải hầu anh ta bằng miệng trên, miệng bị ngoác ra đến phát đau.
"Cất cái mặt ấy đi, người bực nên là em chứ?"
"Bối Bối, đi thăm quan viện bảo tàng chán chết, hay là chúng ta vào nhà vệ sinh..."
Quán Hạo lợi dụng thân hình to lớn của mình ôm lấy mông cậu, rồi dùng mấy ngón tay mơn trớn qua hậu huyệt. Thừa Bối đánh vào tay anh mấy cái, tiếp tục chạy theo đoàn hướng dẫn viên. Đến tối cũng không cho anh động chạm nữa, nhất quyết cự tuyệt anh đến cùng.
Nhưng trời không phụ lòng người xấu, sang tuần mới, trời đổ mưa tầm tã. Thừa Bối bị anh trói lại trên giường, làm đến quên ngày đêm.
"Bao giờ tạnh mưa anh sẽ cho em đi chơi tiếp"
"A...a...em...em tuyệt đối không tha cho anh đâu...Cởi...ư...cởi trói ra"
Bạn thấy sao?