🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: Tập 8

Lời hắn vừa dứt, hai hàng nước mắt của cậu cũng rơi xuống, nhưng lần này lại lẫn cả máu đỏ. Kỳ Nguyên ôm lấy đầu mình, gào lên đầy thổn thức bi thương. Cậu run rẩy muốn xuống giường, bước chân đi lại không vững chút nào, đụng đâu ngã đấy.

"Kỳ Nguyên, anh muốn làm gì?"

"Tránh ra, tôi muốn gặp, gặp cha mẹ mình...hức, cậu tránh ra đi mà!"

Kỳ Nguyên không tìm được cửa ra, đập đầu vào tường đến mấy lần liền. Ôm lấy đôi mắt đau nhức ấy, thống khổ quặn mình mà khóc.

"Cha, mẹ! Hư...hức, hức! Aaaa. Đưa con theo mọi người đi, ư..."

"Vậy mà con còn thu nhận thủ phạm về. Bị hắn cưỡng bức mà không hề biết!"

Kỳ Nguyên đấm thùm thụp vào ngực mình, tiếng khóc của cậu khiến hắn có chút thương tâm. Hàng lông mày lại nhíu lại, ngồi xuống bên cạnh cậu.

"A...a...a...vô dụng, phế nhân, ngu dốt!"

Kỳ Nguyên khóc ngất, không thể hô hấp bình thường được. Suốt bao nhiêu năm qua bị nhốt trong phòng, hắn đã nghe thấy cậu rên rỉ, khóc nỉ non, cầu xin, bực tức khi lần đầu hắn làm mình. Ngày hôm nay được nghe thật rõ giọng cậu gào lên, tiếng khóc chất chứa đầy ân hận nuối tiếc.

"Cha, cha vẫn còn có con. Những kẻ đã hại cha, bao gồm cả gã quản gia. Con đã một tay xử lí chúng cho cha rồi"

Hắn ôm lấy cậu vào lòng, Kỳ Nguyên đang bị xúc động quá mức, khóc nấc lên đến mức mặt đỏ bừng lên.

"Con đã học về thiết bị tự nổ suốt một năm trời, trơ mắt nhìn cha bị bọn chúng hành hạ. Nhưng mà...con làm được rồi! Con đã làm được rồi!

"Từng người, từng người bọn chúng nổ đến tan xác. Người nhà bọn chúng, vui vẻ ăn đồ rồi đồng loạt nôn ra máu mà chết"

"Con đã rất vất vả vì cha đấy"

"Thiên Vũ, cậu giết người sao?"

Trái ngược với thái độ vui mừng của Thiên Vũ, tâm trạng Kỳ Nguyên đã muốn chạm tới đáy, không còn có thể cứu vát được nữa.

"Đúng, họ đáng mà?"

"Nhưng người nhà họ đâu có lỗi? Thiên Vũ, cậu..."

"Lỗi của họ, là có một người chồng, một người cha bệnh hoạn, chết là đáng lắm. Ngày ngày vẫn ung dung dùng tiền bẩn biển thủ từ công ty mà vẫn vui vẻ được"

Kỳ Nguyên chầm chậm đưa tay lên mặt hắn, sờ biểu cảm hiện giờ. Cậu chỉ thở dài một cái, giọng nói đã khàn đi nhiều.

"Thiên Vũ, cậu bị làm sao rồi vậy? Tại sao cậu có thể kể lại với gương mặt thỏa mãn đến thế được? Là do tôi tác động tới cậu sao? Là do cậu yêu tôi...nên mới làm vậy sao?"

"Lâm Thiên Vũ, cậu là yêu tôi với tư cách cha con, hay là tình yêu thể xác mà thôi? Tôi biết cậu sẽ nói tôi ngu dốt, mặt mũi tôi xấu xí. Vậy cậu không thể yêu tôi vì ngoại hình hay tính cách được"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...