Lạc Thi Ảnh chết, còn là chết tức chết tưởi, hỏa khí công tâm mà chết. Đại thù lớn nhất của Lạc Âm coi như đã báo được, ả quân quý này chính là kẻ nàng hận thấu xương. Ả ta hại chết hài tử của nàng, thậm chí nó còn chưa thành hình hoàn chỉnh.
Lúc đó nàng đã quỳ xuống cầu xin ả, ả có thương xót hay sao?
...
"Tỷ... nhị tỷ... muội van cầu tỷ... muội không tranh giành thế nữ... sau này cũng không dám mơ tưởng viễn vong... Cầu tỷ, cầu tỷ làm ơn tha cho hài tử của muội... cầu tỷ đừng bắt muội uống thứ này... tỷ, tỷ... muội cầu tỷ..."- Lạc Âm quỳ trên đất lạnh, ôm chặt lấy tiểu phúc mình, dập đầu dưới chân Lạc Thi Âm, từng tiếng nức nở cầu xin.
Lạc Thi Âm một thân lộng lẫy, trang dung như thiên tiên, cầm quạt tròn che nửa mặt, nửa kín nửa hở, thập phần câu nhân. Ả ta nói: "Nể tình tỷ muội tình thân, ta mới cho muội uống thuốc lạc thai mà thôi. Chứ muội nghĩ, muội vinh dự được dùng thuốc chăng?".
Nói đến đây Lạc Thi Âm đã bật cười khanh khách, như chế nhạo Lạc Âm đến tận cùng.
Lạc Âm run rẩy sợ hãi, nàng ôm chặt lấy tiểu phúc, nước mắt từng đợt trào ra, hòa lẫn máu tanh không rõ hình dạng.
Nàng túm lấy vạt áo Lạc Thi Âm. Cơ hồ dùng hết sự thấp hèn cùng chật vật, nàng khóc nấc: "Nhị tỷ!... muội cầu tỷ... tỷ là thiên tiên rộng lượng... cầu tỷ tha cho hài tử của kẻ tiện nhân này... muội cầu tỷ...".
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?