🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT][ABO] Nhất Cố Hoa Lạc

[BHTT][ABO] Nhất Cố Hoa Lạc


Chương 49: Trữ phi

Sau khi đuổi hết đám thị nhân ra ngoài, Lạc Âm mới cảm thấy nhẹ nhõm. Bọn người này phần nhiều là tay chân của Phượng đế cùng Vu hậu cài vào, nhất mực nhìn chằm chằm. Bị giám thị quanh năm như vậy, khó tránh Phượng Chiêu An tính tình đa nghi.

Phượng Chiêu An thảnh thơi đứng bên cạnh, dường như hứng thú nhìn nàng giương nanh múa vuốt. Lạc Âm hôm nay vận giá y thêu phượng hoàng giương cánh, từng đường chỉ vàng sóng sánh như nước mắt giao nhân, trâm phượng vãn tóc, hoa dung tinh mỹ. Rõ ràng dung mạo chỉ là một thiếu nữ mười bốn, nhưng khí chất lại cực kuf lão thành, già dặn.

Phảng phất như thể Lạc Âm nắm mọi thứ trong tay, bất luận là gì cũng có thể xoay chuyển càn khôn. Phút chốc, Phượng Chiêu An hơi ngây người. Lạc Âm đã trở thành quân cờ trong tay nàng rồi ư?

Hỉ phòng yên tĩnh, đôi nến long phượng vẫn cháy yêu diễm.

Lạc Âm quy củ nói: "Điện hạ, canh giờ đã muộn, người nên nghỉ ngơi".

Phượng Chiêu An khinh khinh mày phượng, gợn môi mỏng: "Úc, hầu cô". Nói rồi đã ưu nhã dang tay đứng đợi Lạc Âm đến hầu.

Nếu là thông thường, kẻ khác sẽ nghĩ Trữ quân ngu xuẩn như hài đồng, nên lúc nào cũng cần thị nhân hầu y phục. Bất quá, hiện tại, dung mạo nhu nhã kia lại triệt để thanh tỉnh, còn mang theo sắc bén như gươm, nào có chút si ngốc?

Lạc Âm thản nhiên tiến đến, không chần chừ liền động thủ hầu Phượng Chiêu An đổi y phục. Ngữ khí nàng điềm đạm như nói chút chuyện nhà: "Điện hạ, hai đồng sử kia là người của hoàng hậu?".

Tay Lạc Âm chính là quanh năm luyện trà, tay rất nhỏ nhưng mềm mại lưu hương. Từng cử chỉ khéo léo, từ tốn tháo bỏ ngoại bào hồng sắc trên người Phượng Chiêu An xuống. Vải vóc đỏ rực, càng làm da dẻ nàng trắng nõn mê hoặc.

Phượng Chiêu An dáng vẻ chả sao cả. Như cười như không: "Hoàng hậu này là hận không xoay cô như giun dế, Đông cung này, hơn phân nửa đã là người của nàng ta".

Chả trách Phượng Chiêu An không thường ở Đông cung mà vờ ham chơi chạy ra ngoài. Chính là tránh đi tai mắt của bọn giám thị này.

Lạc Âm lại gấp gọn ngoại bào lên giá gỗ, cũng đặt thắt lưng nạm ngọc lên đó. Tiếp lời: "Nếu điện hạ đã không thích đám người này, không bằng thần thiếp thay người xử trí bọn họ?".

Phượng Chiêu An mày phượng giương lên, thần tình hứng thú cười: "Úc? Xem ra ái phi muốn thay cô dọn đường sao?".

Lạc Âm ấn Phượng Chiêu An ngồi trước gương đồng, bắt đầu tháo kim quang cho nàng. Làn tóc đen tựa tơ lụa thượng hạng, từng sợi len qua kẽ tay mềm mại.

"Có thể vì điện hạ tẫn trách là thần thiếp phải làm. Huống hồ, điện hạ đâu thể cứng rắn trừ khử bọn họ bằng thần sắc thanh tỉnh, cứ để thần thiếp ra tay sẽ thuận tiện hơn".

Phượng Chiêu An nhìn Lạc Âm trong gương đồng mờ ảo. Quả thật, so với gương đồng, nữ nhân này không khác là mấy. Nhạt nhẽo, vô vị, lớp mặt nạ đối nhân xử thế của nàng ta hoàn mỹ không chỗ rách. Như thế trái lại gợi hứng thú cho kẻ khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...