Chương 70: 70
Editor: Ngưng_Chưa_18
----
Trong trí nhớ của Trì Uý, gương mặt Liễu Hoán Tuyết vĩnh viễn đều mang cười. Mặc kệ có bao nhiêu khổ sở, ở trước mặt của nàng, Liễu Hoán Tuyết đều luôn tươi cười. Cho dù nụ cười có miễn cưỡng ra sao, nàng cũng chưa bao giờ nhăn mày một chút trước mặt Trì Úy.
Mắt ngọc mày ngài, kiều mỵ không tỳ vết.
Nhưng giờ đây, Trì Uý lại thấy Liễu Hoán Tuyết run rẩy nâng tay muốn chạm vào nàng lại tựa như không dám, con ngươi trong suốt tràn ngập nước mắt, từng giọt từng giọt rơi trên váy của nàng.
Trong lòng quặn đau đến khó có thể hô hấp, Trì Uý kìm nén tiếng thở dài, cúi người ngồi xuống cạnh Liễu Hoán Tuyết. Nàng cầm bàn tay Liễu Hoán Tuyết vẫn treo lên trong không khí, đặt ở bên sườn mặt của mình, nhẹ giọng nói:
"Là ta."
Lòng bàn tay chạm vào da thịt ấm áp quá chân thật, Trì Úy trước mặt cũng là chân thật như vậy, Liễu Hoán Tuyết thấp giọng nức nở một tiếng, thân mình lảo đảo ngã về phía trước, liều lĩnh ôm lấy Trì Uý. Trán tựa vai nàng, hai tay ôm chặt không buông, tựa hồ một khắc cũng không muốn rời xa.
"Bọn họ đều nói ngươi đã chết, nhưng ta không tin, ngươi làm sao có thể chết được? Ngươi làm sao có thể chết chứ?" Liễu Hoán Tuyết vừa nói vừa lắc lắc đầu, dù là đang tỉnh hay mê cũng không cần biết, nàng chỉ cần biết người nàng đang ôm là Trì Uý. Vậy là tốt rồi, nàng chỉ cần Trì Uý.
"Ngươi là Trì Uý của ta, ngươi làm sao có thể chết?"
Liễu Hoán Tuyết gắt gao ôm lấy Trì Uý, không ngừng nỉ non bên tai, sức nặng cơ thể thình lình ập đến làm cho Trì Uý phải đỡ lấy Liễu Hoán Tuyết mới không bị ngã ra sau. Nàng ôm lấy Liễu Hoán Tuyết, tựa như ôm lấy trọng lượng không thể thừa nhận. Ngược lại nước mắt của Liễu Hoán Tuyết không ngừng chảy xuống đôi vai nàng lại không khác gì hình phạt lăng trì, đau càng đau hơn.
Đúng vậy, nàng là Trì Uý của nàng ấy, sao có thể chết đây?
Nếu nàng chết, tương lai mờ mịt, còn có ai có thể thề chết thủ hộ bên người Liễu Hoán Tuyết, một bước không rời, hộ nàng bình yên? Chốn hoàng cung hiểm ác này, ngoại trừ nàng, còn có ai có thể thủ hộ, có thể làm bạn một đời cùng nàng ấy?
Cúi đầu khẽ hôn lên hai má nhiễm đầy nước mắt của Liễu Hoán Tuyết, vị chua xót một đường tiến vào tận đáy lòng, Trì Uý sâu kín thở dài:
"Đừng khóc."
Đáng tiếc, lời nói của Trì Uý không ôn nhu lưu luyến như ánh mắt của nàng, Đôi khi ngẫm lại, nếu nàng có thể thu hồi tâm tính cao ngạo lạnh lùng, có thể nói ra những lời ngon tiếng ngọt, Liễu Hoán Tuyết phải chăng có thể biết, rằng nàng kỳ không làm được tôn thần gì đó trong lòng nàng ấy, nàng bất quá cũng chỉ là một nữ tử tầm thường. Là một nữ tử yêu nàng ấy, chỉ cầu nàng ấy cả đời bình yên.
Không có hương váy hoa điền, không miệng lưỡi ngọt ngào, nhưng tâm lại thật, tình lại sâu.
Chỉ là thời cơ không đúng , hết thảy đều không đúng rồi, các nàng cũng không thể trở về như trước được nữa. Các nàng hiện giờ, có thể tương tri, cũng có thể tương thủ, chỉ có ôn nhu tương đãi, Trì Úy khó có thể tiếp tục cho nàng. Bởi vì, nếu tiếp tục dùng sự ôn nhu như năm xưa, chính là đem Liễu Hoán Tuyết đặt vào địa ngục không lối, làm cho nàng vùi lấp vào tình cảnh lưỡng nan.
Bình luận