Chương 60: 60
Editor: Ngưng_chưa_18
----
Mưa rơi thấm ướt cả một mảnh quần áo trên vai Khương Ngưng Tuý, nhưng nàng tựa như không thấy, hai hàng lông mày nhíu lại nhìn Liễu Hoán Tuyết, nhất thời không nói gì.
Tiếng mưa rơi tí tách phủ quanh hai bóng hình, ai cũng không mở miệng, thời gian tựa như ngưng kết.
Suy nghĩ tỉ mỉ một lần nữa, Khương Ngưng Túy tin tưởng chính mình chưa từng nghe qua cái tên Liên Phi, bởi vậy khi nghe Liễu Hoán Tuyết đột nhiên nhắc tới một người như vậy, trong lòng không khỏi ngờ vực.
"Tai vách mạch rừng, thứ cho ta không thể nhiều lời." Liễu Hoán Tuyết cẩn thận nhìn xung quanh, rồi lại nhìn về phía Khương Ngưng Túy vẻ mặt ngưng trọng lại lo âu.
"Có điều xin tỷ tỷ tin ta, ta nhất định sẽ không lấy tánh mạng của Trì Úy ra đùa giỡn."
Nghe những lời cuối này, Khương Ngưng Túy lại tin.
Có lẽ Liễu Hoán Tuyết có trăm ngàn loại âm mưu quỷ kế có thể đùa bỡn, nhưng y theo tâm tư của nàng đối với Trì Úy, nàng lúc này cho dù có cơ hội từ bên trong làm khó dễ, cũng nhất định không có ý định cùng dư lực.
"Việc này ta đã biết , ta chắc chắn sẽ tìm hiểu, về phần......" Lời nói của Khương Ngưng Túy vừa chuyển, ánh mắt thản nhiên đảo qua Liễu Hoán Tuyết.
"Về phần có thể cứu Trì Uý hay không, ta cũng không thể cam đoan."
Liễu Hoán Tuyết nặng nề gật đầu nói:
"Có hứa hẹn này của tỷ tỷ, ta đã vô cùng cảm kích.".
"Trở về đi." Khương Ngưng Túy cũng không định nhiều lời, nàng hơi hơi nghiêng đầu về phía sau Liễu Hoán Tuyết, nói:
"Tình thế hiện nay, ngươi có đợi ngoài Phượng Nghi cung cũng không làm nên chuyện gì. Nếu ngay cả sinh tử ngươi đều có thể nhìn ra thì cần gì phải chấp nhất chứ?".
Liễu Hoán Tuyết trầm mặc một lát, nàng suy tư lời nói của Khương Ngưng Túy, sau một lúc lâu mới đáp:
"Ta hiểu được.".
Liễu Hoán Tuyết xoay người rời đi, Khương Ngưng Túy đứng tại chỗ hờ hững nhìn bóng dáng nàng càng lúc càng xa, giữa màn mưa dày đặc, thân hình đó đơn bạc, lung lay như sắp đổ. Khương Ngưng Tuý nhìn thân ảnh nàng xa dần, cho tới khi chỉ còn là một điểm mơ hồ, biến mất trong tầm mắt.
Nhìn nàng, trong lòng Khương Ngưng Túy bỗng dâng lên một trận chua xót. Chốn thâm cung khắp nơi đều là âm mưu quỷ kế, khó có được một mảnh tình thâm như thế. Đáng tiếc là, đoạn tình cảm này đã sai lầm ngay từ đầu, hiện giờ ngoài trừ chết, cũng không còn biện pháp lưỡng toàn nào nữa.
"Nương nương.".
Liễu Hoán Tuyết đã rời khỏi Phượng Nghi Cung từ lâu, Thanh Phù nhìn thấy Khương Ngưng Túy vẫn đứng một mình dưới mưa, trong lòng không khỏi sinh nghi hoặc, đi tới xem một cái. Nàng gọi Khương Ngưng Túy một tiếng, cung kính tiếp nhận cán ô trong tay nàng, thấp giọng nói:
"Ngày mưa trời lạnh, nương nương vẫn là nên nhanh chóng hồi cung thôi."
Khương Ngưng Túy nghe tiếng hoàn hồn, nàng im lặng nhìn thoáng qua Thanh Phù, thấp giọng đáp:
Bình luận