🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: 17

Khương Ngưng Túy đã từng cho rằng Thái tử phi nhất định rất hận Nhan Y Lam, thậm chí hận đến mức không tiếc nhảy hồ tự vẫn.

Lúc đó nàng còn nghĩ, nỗi hận phải mãnh liệt đến thế nào mới có thể làm cho một nữ tử nhát gan nhu nhược lựa chọn phương thức nghĩa vô phản cố* đến như vậy. Nhưng dần dần, Khương Ngưng Túy phát hiện, dường như mọi chuyện cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài như thế. Nếu Thái tử phi quả thật hận Nhan Y Lam, nàng sẽ không bởi vì chuyện đã từng làm tổn thương Nhan Y Lam mà khổ sở, cũng sẽ không quý trọng bội phần cây phượng trâm giống hệt của Nhan Y Lam.

(*Một đi không trở lại. Kiên quyết không lưu đường lui.)

Nghĩ một lúc, ánh mắt Khương Ngưng Túy hạ xuống, rơi vào hai cây phượng trâm giống nhau như đúc nằm trên bàn trang điểm. Hai cây phượng trâm vừa vặn là một trái một phải, hợp lại sẽ là một bức đồ án song phượng huề du* được điêu khắc tinh xảo, trông rất sống động.

(*Hai con phương hoàng cùng nhau bay lượn.)

Nếu không phải hận, vậy thì tình cảm mãnh liệt như thế lại nên là gì chứ?

"Mẫu phi, mẫu phi."

Tiểu thế tử một đường chạy vào Chiêu Linh điện xuyên qua cửu trọng màn che tìm được thân ảnh Khương Ngưng Túy. Hắn hào hứng nói:

"Mẫu phi, hôm qua chúng ta đã giao ước, mẫu phi đã đồng ý dẫn ta đến Phượng Nghi cung tìm hoàng cô cô."

Khương Ngưng Túy thế nhưng chưa từng nhớ ngày hôm qua đã đồng ý với tiểu thế tử, bất quá chỉ là do hắn cùng Nhan Y Lam một xướng một họa thôi. Huống chi, hiện giờ nàng bởi vì hai cây phượng trâm giống nhau như đúc này mà sinh lòng nghi ngờ. Biết càng nhiều, nàng lại càng không biết phải dùng loại tư thế nào cùng biểu tình gì để đối mặt với Nhan Y Lam.

"Ta hôm nay có chút khó chịu, sợ là không thể mang ngươi đi."

Khương Ngưng Túy nói xong, nhìn thấy dáng vẻ tiểu thế tử vẫn không từ bỏ, nàng đang muốn tiến lên an ủi, lại nhìn thấy Thanh Phù bước nhanh vào, nói:

"Nương nương, Trưởng công chúa phái người cầu kiến."

Khương Ngưng Túy theo bản năng thu hồi hai cây phượng trâm trên bàn, nàng nhẹ giọng đáp:

"Truyền vào."

Bích Diên nhanh chóng bước vào điện. Nàng đầu tiên là nghiêm túc hành lễ một cái, sau đó nói:

"Thái tử phi, Trưởng công chúa nói hoa mai trong ngự hoa viên đã nở rất đẹp, muốn mời Thái tử phi đến cùng uống mấy ly."

"Ngươi thay ta cảm ơn ý tốt của Trưởng công chúa, chỉ là thân thể ta có bệnh, sợ rằng phải cô phụ ý tốt của nàng rồi."

Bích Diên nghe vậy, khuôn mặt thanh lệ hiện lên vài tia ý cười. Nàng tựa như không nghe thấy, trầm tĩnh nói tiếp:

"Điện hạ còn nói, sự kiên nhẫn của người không phải quá tốt, hy vọng Thái tử phi không nên để người chờ quá lâu."

Chỗ nào là tốt bụng nhắc nhở, đây rõ ràng là trần trụi cảnh cáo. Khương Ngưng Túy nhẹ cau mày, nàng đột nhiên cảm thấy cho dù là người thủ đoạn hơn nữa, đối mặt với Nhan Y Lam cứng mềm đều không ăn thì cũng vô pháp đối phó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...