🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: 15

Khương Ngưng Túy vừa mới bước vào cung điện, tiểu thế tử lập tức lấy lại tinh thần, khinh xa thục lộ* chạy đến Tê Loan điện.

(*Quen đường.)

Mới vừa có một trận đại tuyết cho nên mặt đường vừa trơn vừa ướt, Thanh Phù nhìn tiểu thế tử một đường chẳng quan tâm gì mà cứ chạy về phía trước, nếu không cẩn thận té ngã nhất định sẽ trách tội đến trên đầu Khương Ngưng Túy. Thanh Phù vội vàng phân phó nãi nương đi theo bên cạnh:

"Đi nhanh trông chừng tiểu thế tử, đừng để cho hắn té."

Nãi nương lúc này mới lấy lại tinh thần, lật đật ứng thanh sau đó đuổi theo tiểu thế tử.

Theo nội quan dẫn đường đi vào theo Tê Loan điện, Khương Ngưng Túy giương mắt nhìn thấy hoa mai bên ngoài điện đang nở rộ, Nhan Y Lam cả người bao bộc trong hồ cừu thật dày ngồi dưới tàng cây, một tay nhẹ chống đầu, một tay châm rượu, thần thái lộ ra mấy phần lười biếng cùng men say.

Khương Ngưng Túy yên lặng nhìn nàng.

Nhận ra được tầm mắt dị thường lãnh đạm kia, Nhan Y Lam cũng nghiêng đầu nhìn Khương Ngưng Túy. Gió lạnh thổi qua làm y bào của nàng nhẹ tung bay, ánh mắt diễm mị bị một mảnh tuyết trắng che lấp, càng tỏ ra mơ hồ không chân thật.

"Nương nương." Bích Diên mang theo một hàng cung nữ nghênh đón, vô cùng quy củ hành lễ.

"Tiểu thế tử đã vào trong điện trước, nô tỳ đã phân phó hạ nhân chăm sóc."

Dù sao cũng là thiếp thân thị tỳ hầu hạ Nhan Y Lam, ăn nói đều trầm tĩnh khéo léo, làm việc cũng vô cùng chu toàn cẩn thận, khiến cho người khác không tìm ra bất kỳ lỗi gì để lên án.

Khương Ngưng Túy nghiêng đầu liếc nhìn trong Tê Loan điện, hỏi:

"Tiểu thế tử ở trong điện làm cái gì?"

"Nương nương có chỗ không biết, tiểu thế tử rất yêu thích con mèo ba tư của Trưởng công chúa, cho nên thường xuyên nhớ đến 'Lười nhi' muốn đến nhìn nó một chút."

Khương Ngưng Túy không tự chủ được nghĩ đến con mèo ba tư có thần thái hết sức tương tự Nhan Y Lam kia, nàng cảm thấy cái tên gọi 'Lười nhi' này, thật sự vô cùng thích hợp với nó. Vốn tưởng rằng tiểu thế tử khóc nháo muốn đến Phượng Nghi cung nhất định là bởi vì muốn thân cận cùng Trưởng công chúa, không ngờ....lại là vì một con mèo lười.

Dẫu sao vẫn còn là một hài tử, nếu sớm biết như vậy e là tiểu thế tử có khóc khan cổ, Khương Ngưng Túy cũng sẽ không đặc biệt đi một chuyến này.

"Ta đã biết."

Bích Diên nghe vậy, hành lễ nói:

"Vậy nô tỳ liền lui xuống trước."

Đoàn người sau khi rời đi, ngoài điện cũng chỉ còn lại hai người là Khương Ngưng Túy cùng Nhan Y Lam. Khương Ngưng Túy đứng nguyên tại chỗ, phát giác bầu không khí nhất thời liền trầm lặng quỷ dị. Từng giây từng phút tựa hồ cũng bị kéo dài ra vô số lần, khó mà chống cự.

"Thần nhi không ở đây ngây ngốc một hai canh giờ là tuyệt đối sẽ không đi, ngươi muốn cứ tiếp tục đứng đó đến buổi chiều sao?" Nhan Y Lam cười đến mấy phần hài hước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...