🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 147: 147

Đảo mắt đã lại sắp đến trừ tịch rồi.

Trong cung giăng đèn kết hoa khắp nơi, đèn lồng đỏ treo đầy hành lang các cung điện, có lẽ là vì xuân tiết sắp đến, cho nên ngay cả hoàng cung luôn lãnh thanh trang nghiêm cũng nhiễm chút không khí náo nhiệt.

Bích Diên ở ngoài điện sắp xếp các cung nữ thái giám bố trí đèn lồng đâu vào đấy, tiếng cười nói thỉnh thoảng truyền vào Tê Loan điện, Khương Ngưng Túy đứng bên cửa sổ nhìn quanh những chiếc lồng đèn đỏ thắm dưới nền tuyết mênh mang, bất giác có chút hoảng thần.

Tuy là kí ức của kiếp trước nàng đã dần nhớ lại, nhưng những chuyện trải qua ở kiếp này lại khiến nàng khắc cốt minh tâm, nàng bỗng dưng nghĩ đến hai người mẹ của mình, sau sự kiện chìm thuyền, không biết hiện giờ nơi đó đang là tình cảnh thế nào, các mẹ của nàng sau khi biết tin nàng mất tích sẽ lại có phản ứng gì. Tưởng niệm sâu trong nội tâm cũng chưa từng theo thời gian mà biến mất, nàng rất nhớ bọn họ, nhưng nàng lại bất lực.

Một người đứng bên cửa sổ trầm mặc hồi lâu, nghe được trong điện có chút động tĩnh, Khương Ngưng Túy lúc này mới như từ trong mộng tỉnh lại, nàng nhìn sang, thấy rèm che bằng lụa mỏng khẽ động, lường trước nhất định là Nhan Y Lam tỉnh rồi, Khương Ngưng Túy giờ mới chợt hoàn hồn, đi vào trong điện.

Dù ngoài điện bị đại tuyết bao trùm, là một mảnh khí tức ngày đông, nhưng trong điện lại ấm áp như xuân, Khương Ngưng Túy vươn tay vén đi tầng tầng màn che, lên tiếng nói:

"Tỉnh rồi?"

Miễn cưỡng chuyển động thân thể, Nhan Y Lam theo tiếng mà hướng Khương Ngưng Túy bên này nghiêng nửa người, coi như là trả lời, nàng nửa mở đôi mắt chưa hoàn toàn thanh tỉnh, duỗi tay hướng Khương Ngưng Túy.

"Qua đây."

Theo lời ngồi xuống bên giường, Khương Ngưng Túy đem ấm lô trên tay nhét vào lòng Nhan Y Lam, nói nhỏ:

"Đói bụng sao?"

Lười biếng lắc đầu, Nhan Y Lam tìm được bàn tay Khương Ngưng Túy ở mép giường, cầm lên đặt ở bên môi khẽ hôn, nâng mắt quan sát nàng.

"Ngươi có tâm sự."

"Chỉ là chút suy nghĩ lung tung mà thôi." Tùy ý Nhan Y Lam khẽ cắn mu bàn tay mình, Khương Ngưng Túy mỉm cười, có chút hoài niệm nói:

"Có điều hiện giờ nếu muốn nói tâm sự, ta chỉ muốn ngươi có thể nhanh chóng khỏe lại."

Chống thân thể ngồi dậy, một giây kế tiếp chỉ thấy Khương Ngưng Túy đã săn sóc mà thay nàng cầm một cái gối tựa, đệm ở sau lưng nàng, để nàng có thể ngồi thoải mái một chút. Yên lặng nhìn một loạt hành động chăm sóc tinh tế của Khương Ngưng Túy, Nhan Y Lam cười khổ.

"Ta đã gần như khỏi hẳn rồi, nhưng ngươi lại xem ta như một bệnh nhân."

Khương Ngưng Túy hoàn toàn không để tâm đến sự oán giận của Nhan Y Lam, nàng thay Nhan Y Lam kéo chăn, từ tốn nói:

"Thái y trước đó đã căn dặn nghìn lần, thân thể của ngươi cần phải từ từ điều trị tu dưỡng, bệnh đi như kéo tơ, đạo lý này Trưởng công chúa lẽ nào không rõ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...