🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 136: 136

Gió đột nhiên nổi lên, cũng không biết là thổi tan lời nói của ai, thoáng chốc vật đổi sao dời, thời gian thấm thoát, một tầng lại một tầng sa mạn như hơi nước lượn lờ, theo gió lay động.

Tri giác luôn bị đặt trong băng hỏa nặng nề, đau đến sắp vỡ, Nhan Y Lam lại chỉ nghe được bên tai có tiếng nói thanh lãnh của nữ tử:

"Nếu ta đã đem bản thân cho Trưởng công chúa, Trưởng công chúa tự nhiên có nghĩa vụ mang theo bên người, bảo quản thỏa đáng"

Dư âm nhàn nhạt, gần như trước mắt rồi lại như vĩnh viễn cũng không chạm được, chỉ cần một cơn gió nhẹ liền tiêu tán vào tai, thấm vào lòng.

Nhan Y Lam giữa một mảnh hỗn độn mở mắt, trong tầm mắt, tấm màn che như cơn sóng nhỏ lay động giữa mặt hồ, mơ hồ lại tựa như có bóng người như ẩn như hiện sau liêm trướng, nàng theo bản năng giơ tay lên, hướng đến nơi đó, cũng không biết là muốn nắm bắt cái gì.

"Điện hạ tỉnh rồi?!"

Thanh âm của Bích Diên chợt vang lên trên đỉnh đầu, ý thức của Nhan Y Lam thoáng chốc tỉnh táo lại, cảnh trong mộng cũng không thể nhớ rõ, chỉ có một mảnh thất vọng nồng đậm, cảm giác mê võng muốn lưu lại chút gì đó này thật lâu không cách nào thoải mái.

Bên tai vẫn quanh quẩn thanh âm thanh lãnh trong mộng kia, Nhan Y Lam cũng không trả lời, bàn tay nâng lên bỗng nhiên hạ xuống, vắt ngang trước mắt, ý định che đi tất cả ánh sáng từ đèn đăng cung đình lay động hoảng mắt, lần đầu tiên nàng cảm thấy tòa cung điện này yên tĩnh đến đáng sợ, giống như cất giấu một con ác ma có thể thôn phệ lòng người. Loại cảm giác này, y hệt cái đêm biết được tin Khương Sơ Ảnh chết đi, nàng cũng như vậy ngồi trong cung điện, như một bà lão tuổi già, tâm khô kiệt, không gợn sóng.

Tin tức Nhan Y Lam tỉnh lại không bao lâu đã truyền khắp cung điện, thái y chờ bên ngoài nối đuôi nhau mà vào, nháy mắt chen đầy trong điện.

"Thái tử đâu?"

Ra lệnh các thái y lui sang một bên, Nhan Y Lam định ngồi dậy, lại phát giác toàn thân không chút khí lực, thân thể hơi cử động, vết thương trên vai lập tức truyền đến đau buốt, nàng không định cử động nữa, tình trạng thân thể so với nàng dự đoán còn hỏng hơn nhiều.

Các thái y nhìn nhau, ai cũng không dám trả lời, cuối cùng vẫn là Bích Diên hành lễ hồi đáp:

"Hồi điện hạ, Thái tử ở Minh Đức điện xử lý chính vụ."

Dư quang quét qua Bích Diên bên giường, Nhan Y Lam vô lực cong khóe miệng, đôi mắt phượng cất giấu ánh sáng lạnh lùng.

"Còn muốn lừa gạt bản cung?"

Bích Diên 'phịch' một tiếng quỳ trên đất, cũng không phải sợ Nhan Y Lam trách tội, gương mặt nàng lúc này chỉ hiện đầy sầu lo.

"Hiện tại trong triều có Thái tử giám quốc, điện hạ không cần phải lo lắng, vẫn xin điện hạ tịnh dưỡng cho khỏe, nếu không..."

"Nếu không?" Hô hấp lúc hoãn lúc trọng, Nhan Y Lam cúi đầu nhìn Bích Diên muốn nói lại thôi, đôi môi tái nhợt mấp mấy, nàng hỏi:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...