Chương 116: 116
Trước mắt là một phu nhân trung niên, mi mục thanh nhã, dung mạo đoan trang, mặc dù y phục chỉ là một bộ xiêm y thuần trắng nhưng vẫn cho người khác một loại cảm giác ôn hòa cùng cao quý.
Đôi mắt ẩn chứa từng đường vân nho nhỏ yên lặng nhìn Khương Ngưng Túy, như là đang tỉ mỉ đánh giá, đôi mắt ôn nhuận bất tri bất giác tràn ra nhàn nhạt hơi nước, bà có chút run run vươn tay, tựa hồ là muốn nắm lấy tay Khương Ngưng Túy.
"Có chút gầy." Phu nhân vừa ngưng mắt nhìn nàng vừa lẩm bẩm nói:
"Trong cung, sợ là chịu không ít khổ a!?"
Khương Ngưng Túy kinh ngạc không đáp, trái lại cũng không phải không muốn đáp lại ngôn ngữ quan tâm thiết ý của vị phu nhân trước mặt, mà là nàng căn bản không biết nên trả lời thế nào. Vì vậy, nàng liền chỉ lặng lẽ đứng như vậy, cúi đầu nhìn phu nhân đưa tay đến, nhất thời lại không biết có nên cũng đưa tay ra hay không.
"Phu nhân." Thanh Phù cung kinh hành lễ.
"Lần trước sau khi nương nương rơi xuống nước bị kinh hách, cho nên một số chuyện đều không nhớ rõ lắm."
Câu nhắc nhở này của Thanh Phù vốn là nói cho phu nhân trước mắt nghe, thế nhưng Khương Ngưng Túy lại từ bên trong nghe được danh phận của vị phu nhân này, nghĩ đến, người trước mắt chính là sinh mẫu của Thái tử phi, phu nhân của đại tướng quân rồi. Nghĩ vậy, trong lòng Khương Ngưng Túy liền bình thường trở lại, cũng khó trách bà ấy lại quan sát nàng như vậy, dưới trời đất này có người mẹ nào lại không đau lòng nhớ mong con của mình chứ.
Nhìn phu nhân trước mắt, Khương Ngưng Túy bất giác lại nhớ đến hai người mẹ của mình, lòng nàng thoáng chốc mềm nhũng, trải qua lưỡng lự, rốt cuộc thấp giọng kêu:
"Mẫu thân."
Nghe được Khương Ngưng Túy gọi mình, phu nhân đại tướng quân – Chân thị vội vã lau khóe mắt, bà gật đầu đáp lời, sau đó mang vẻ áy náy mà nhìn Ngô vương bên cạnh.
"Nhìn ta xem, thấy Ngưng nhi liền quá mức vui vẻ, nhất thời lại chưa kịp thỉnh an Ngô vương." Nói đến đây, Chân thị liền khom người dự định hành lễ.
"Phu nhân không cần đa lễ." Tự tay nâng Chân thị, Ngô vương thu tay về, nói:
"Vào phủ lại nói a!"
Chân thị nghe vậy, nghiêng đầu nhìn Khương Ngưng Túy, gật đầu nói:
"Được."
Tướng Quân phủ bên trong trang hoàng bố trí tất nhiên không thể so sáng với trong cung, nhưng cũng mang một ý nhị đăc biệt, đi qua một phiến rừng trúc do người trồng, Chân thị đưa bọn họ đến từ đường của phủ. Ngoài cửa treo hai ngọn đèn lồng vải trắng, dưới ban đêm thoạt nhìn có chút thê lương khủng bố, Khương Ngưng Túy theo đoàn người bước vào từ đường, thấy bên trong treo đầy bài vị của liệt tổ liệt tông Khương gia, nàng yên lặng nhìn một lúc lâu mới có thể tìm được linh bài của Khương Sơ Ảnh ở dưới cùng, nàng không khỏi có chút chăm chú nhìn lâu một hồi.
Trái lại cũng không phải bởi vì trên linh bài viết cái gì đặc biệt, những phồn văn cổ ngôn này, Khương Ngưng Túy nhìn cũng không hiểu. Sở dĩ nàng lại đặc biệt chú mục như vậy là vì dưới linh vị của Khương Sơ Ảnh còn đặt một thanh kiếm. Đó là một thanh lợi kiếm sắc bén, từ xa nhìn đến liền có thể cảm nhận được sát ý lặng lệ của nó, hiện lên khí vị huyết tinh dày đặc, trực tiếp áp vào tim nàng.
Bình luận