🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]

[BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]


Chương 92: Sinh ra hận ý

Ánh nắng mùa đông mỏng manh đến mức không mang theo một tia ấm áp, từng đợt từng sợi xuyên thấu vào trong đống lửa đã sớm dập tắt.

Sở Hạ Đề chỉ cảm thấy trên người mình khi thì rét lạnh như đang ở trong hầm băng ngàn năm, lại khi thì nóng như lửa rơi xuống vô tận, nàng mơ màng lại tựa hồ nhìn thấy Mộ Dung Nhan đang ở trước mắt mình, vẻ mặt lo lắng nhìn mình, nói với mình, "Ngươi bệnh rất nặng, phải cởi quần áo ướt ra."

Sở Hạ Đề run rẩy, dùng thanh âm không thể nghe thấy nói, "Ngươi tên bại hoại này. . khi đó cũng thế. . đột nhiên liền muốn ta cởi quần áo. ."

Mục Côn nghe khẽ giật mình, siết chặt song quyền, do dự một lát, vẫn là run rẩy vươn tay bắt đầu cởi dây thắt lưng của Sở Hạ Đề.

Quần áo ướt của mình đã sớm bị nhiệt độ cơ thể nóng rực của mình sấy khô, nhưng trên người Sở Hạ Đề vẫn ướt át lạnh lẽo, nàng không cho phép mình ôm lấy nàng giúp nàng sưởi ấm, sau một đêm, lại bệnh đến khi thì kêu lạnh khi thì kêu nóng, hôn mê bất tỉnh, miệng nói mê sảng, hơi thở mong manh.

Gấp đến mức Mục Côn sứt đầu mẻ trán, hắn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định thay quần áo ướt trên người nàng thay xuống.

Hắn chậm rãi kéo ra dây thắt lưng của Sở Hạ Đề, đỏ mặt bên tai nàng run giọng nói, "Thật xin lỗi, công chúa. . đắc tội. . nhưng ta không thể tiếp tục nhìn ngươi chịu dày vò như vậy nữa. ."

Sở Hạ Đề vốn không muốn ngăn cản đôi tay đang kéo áo mình ra, nhưng nghe người nọ ở bên tai mình không ngừng gọi 'công chúa, công chúa', cuối cùng dùng hết khí lực, giãy dụa mở ra một khe hở nhỏ.

Nàng ấy từ trước đến nay chưa từng gọi mình là công chúa.

Sau khi thấy rõ thân ảnh cao lớn của người trước mắt, Sở Hạ Đề mở to đôi mắt đẹp, giận dữ quát, "Ngươi lớn mật!"

Mục Côn không ngờ Sở Hạ Đề lại đột nhiên tỉnh lại, lập tức sợ tới mức lui về phía sau vài bước, liên tục xua tay, lắp bắp nói, "Công chúa, ta không phải muốn. . . ta chỉ là muốn giúp ngươi. . . giúp ngươi. . ."

"Ta nói rồi, không được chạm vào ta!" Sở Hạ Đề lớn tiếng nói, nàng cúi đầu nhìn y phục mình đã bị cởi bỏ, vừa tức vừa gấp, nhưng ngay cả khí lực giơ tay lên kéo vạt áo cũng không còn.

Mục Côn đành phải lại cúi thấp đầu xuống, không còn dám tới gần Sở Hạ Đề một bước, mình đối nàng vốn là giống như đối với thiên thần ngưỡng mộ, đối với lời nói của nàng không dám làm trái, nhưng trong lòng lại thập phần lo lắng thân thể của nàng.

Thật lâu sau, Sở Hạ Đề cuối cùng ảo não nói, "Ngươi nhắm mắt lại, qua đây!"

Mục Côn sững sờ, ngước mắt nhìn về phía nàng, lại bị Sở Hạ Đề quát như tát nước vào mặt, "Ai cho phép ngươi nhìn ta?! Nhắm mắt lại! nếu như còn dám nhìn lén ta một chút, liền đem hai tròng mắt của ngươi móc ra!"

Mục Côn vội vàng nhắm mắt lại, không dám nhìn nhiều nữa, chậm rãi đến gần Sở Hạ Đề, nhưng vừa nghĩ tới mình mới nhìn thấy y phục không đủ che thân thể nàng, trái tim khó tránh khỏi đập loạn xạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...