🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]

[BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]


Chương 89: Róc Xương Độc

Mộ Dung Nhan hất màn trướng mà ra, suy nhược mà ngồi ở bên cạnh Lâm Toàn.

Lâm Toàn đang ra sức giục ngựa, nhưng quay đầu nhìn lại, thấy trên áo bào trắng của Mộ Dung Nhan sớm đã nhiễm đầy máu tươi, không khỏi kinh hô, "Điện hạ! Ngươi... Sao ngươi lại chảy nhiều máu như vậy?"

"Không đáng ngại. . Đều là máu của người khác." Mộ Dung Nhan ngoài miệng tuy rằng nói như vậy , nhưng là kỳ thực nàng vừa mới vì cứu Lãnh Hựu, trên người vẫn trúng mấy đao, nhất là vết thương phía sau vai trái của mình, đã đau đến tê dại, nên bị thương không nhẹ.

"Điện hạ. . Để tiểu nhân xem cho ngài!" Lâm Toàn không yên lòng, liền muốn ghìm ngựa kiểm tra vết thương của Mộ Dung Nhan.

Mộ Dung Nhan vội la lên, "Không cần! Đều là những vết thương nhỏ! Việc cấp bách của chúng ta là phải chạy trốn khỏi Yên Kinh! Ngươi không cần phải để ý đến ta!"

Nàng thầm nghĩ, tuyệt đối không thể để Lâm Toàn băng bó vết thương cho mình, bằng không thân phận của mình sẽ phải bại lộ...

"Điện hạ. . Ngài làm sao có khả năng sẽ không có chuyện gì đâu. ." Lâm Toàn nhìn khuôn mặt Mộ Dung Nhan trắng bệch ốm yếu, thế nào cũng không rõ vì sao Vương gia chết cũng không chịu để cho mình chữa thương cho hắn.

Mộ Dung Nhan vô lực lắc đầu, một lát sau, lại cảm thấy vết thương sau vai đau đớn càng thêm khó nhịn, giống như có trăm ngàn con bọ cạp hung hăng đâm mình, nàng cuối cùng hỏi, "Tẩu tử cùng Tuyết di đâu?"

Nàng nghĩ thầm, nếu như Tuyết di ở đây. . . Có thể giúp mình xem vết thương này rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

"Yên Kinh nguy hiểm, tiểu nhân liền an bài các nàng ở trong Đào Hoa trấn cách Yên Kinh không xa chờ." Lâm Toàn đáp.

"Còn bao lâu nữa mới có thể đến Đào Hoa trấn?" Mộ Dung Nhan thở hổn hển hỏi, trước trán chảy ra một tầng mồ hôi lạnh dày đặc.

"Thêm một canh giờ nữa, liền có thể đến." Lâm Toàn vung roi ngựa lên nói.

"Được." Mộ Dung Nhan cắn chặt răng, đành phải cố nén đau nhức sau vai.

Nhưng đột nhiên, nghe thấy trong xe ngựa truyền đến tiếng khóc lo lắng luống cuống của Lãnh Lam Ca, Mộ Dung Nhan thần sắc biến đổi, cuống quít xoay người xốc trướng vào bên trong, chỉ thấy Lãnh Lam Ca hai tay đẩy thân thể Lãnh Hựu, nhưng hắn lại không nhúc nhích.

Mộ Dung Nhan vội vàng đưa tay thăm dò hơi thở của Lãnh Hựu, chỉ cảm thấy hơi thở của hắn cơ hồ nhỏ đến mức không thể nghe thấy, nếu không chữa trị, sợ là không lâu nữa sẽ thật sự mất mạng.

Mộ Dung Nhan cắn răng một cái, lại lao ra ngoài xe, một phen đoạt lấy roi ngựa trong tay Lâm Toàn, vội vàng nói, "Ngươi mau đi vào cứu Lãnh Tướng!"

Nàng đánh ngựa chạy theo một hướng khác, Lãnh Tướng sợ là không chịu nổi đường xá xóc nảy, nhất định phải lập tức tìm chỗ chữa trị cho hắn mới được!

Không bao lâu sau, Mộ Dung Nhan liền đi tới trước viện nông gia hẻo lánh mà mình tạm thời an trí cho Dương Trung.

Dương Trung nhìn thấy Mộ Dung Nhan cả người đầy máu sợ tới mức ngay cả nói cũng không nói nên lời, chỉ trừng mắt, hoảng sợ nhìn nàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...