🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]

[BHTT] Tước Linh Mộng Vũ [Khúc 1 – Hồng Nhan Thiên]


Chương 87: Đâm Tung Vương

Triệu Hành bưng chén rượu, sắc mặt không tốt ngồi ở thượng tọa, nghe quan viên quỳ xuống dưới nơm nớp lo sợ đọc lại thuở bình sinh của Sở Hạ Đề.

Nhưng hắn càng nghe sắc mặt càng trầm, muốn bóp nát chén rượu trong tay.

Sau khi nghe đến đoạn 'mùa thu năm bình trị thứ hai mươi bốn, Chiêu Đế cho phép Tương Vương cưới Hung Nô công chúa làm phi ', Triệu Hành cuối cùng không thể nhịn được nữa, đột nhiên đứng dậy, hung hăng ném chén rượu trong tay lên người đọc bản tuyên khoa, một cước đá ngã lăn án đài thấp trước mặt thấp, nổi giận đùng đùng tông cửa xông ra.

Chết tiệt! Nàng dĩ nhiên đã lập gia đình rồi?!

Triệu Hành siết chặt quyền, bước nhanh đến trước cửa tẩm các Sở Hạ Đề nghỉ ngơi, hai hàng thị vệ canh giữ hai bên cửa vừa nhìn thấy Tung vương nổi giận đùng đùng, nhao nhao đều quỳ xuống hành lễ.

Hắn trong mắt đầy lửa giận, mạnh mẽ đẩy cửa phòng ra, sợ tới mức một thị nữ hầu hạ Sở Hạ Đề trong phòng suýt nữa thất thanh kêu lên, nàng giương mắt vừa thấy Tung Vương giá lâm, liền vội vàng cúi đầu quỳ xuống, dán sát mặt đất, không dám nhúc nhích.

Trong mắt Sở Hạ Đề cũng nhanh chóng hiện lên một tia hoảng hốt, nhưng rất nhanh ngưng thần trấn định lại.

Trong mắt Triệu Hành mang theo tơ máu, thở hổn hển thô khí đục ngầu, ra lệnh nói, "Cút ra ngoài."

Thị nữ kia theo bản năng liếc mắt nhìn Sở Hạ Đề một cái, lập tức nhẹ nhàng đáp một tiếng 'Rõ', liền bước nhanh ra ngoài.

"Hung Nô công chúa. . ." Triệu Hành lẩm bẩm cười khổ nói, ánh mắt từ trên xuống dưới đảo qua Sở Hạ Đề, cuối cùng vẫn là ở trên dung nhan xinh đẹp tuyệt luân lại tràn đầy vẻ khinh bỉ lạnh lùng của nàng.

Sở Hạ Đề chỉ liếc mắt nhìn Triệu Hành một cái, liền quay đầu lại, hờ hững nhìn chân nến bên cạnh.

"Ngươi tên là Hạ Đề, đúng không?" Triệu Hành chậm rãi đến gần nàng, trên mặt mang theo biểu tình kỳ quái.

Sở Hạ Đề theo bản năng lui một bước, ghét cay ghét đắng nói, "Ngươi không xứng gọi tên của ta."

Triệu Hành đột nhiên dừng bước, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hạ Đề, bỗng nhiên nở nụ cười lớn, nói, "Ta không xứng? Vậy ai xứng đáng? Tương Vương Yên Quốc đoản mệnh kia? Ta nghe nói hắn ta đã chết vì rơi xuống sông, không phải sao?"

Sở Hạ Đề nghe xong, sắc mặt trắng bệch, lớn tiếng cắt đứt nói, "Câm miệng! Nàng không có việc gì! Cho dù người của ngươi nơi này đều chết hết, nàng sẽ còn sống thêm một trăm năm nữa!"

Nàng đã cực lực khắc chế, nhưng phát ra thanh âm vẫn khẽ run rẩy, mang theo vài phần bi thương.

Triệu Hành bất ngờ nhíu mày, trên mặt bịt kín một tầng sát khí lạnh lùng, hắn từng bước từng bước tới gần nàng, lắc đầu nói, "Hiện giờ, bản vương kỳ thật có chút hối hận."

"Nếu đã hối hận, vậy thì nhanh chóng thả ta ra." Sở Hạ Đề cơ hồ sắp lui lên vách tường, nhưng cô vẫn ngẩng đầu, duy trì bộ dáng cao ngạo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...