Hoàng Thành Hung Nô, Hách Đồ Nhĩ Đốn, Vương điện.
Hung Nô vương oai hùng oai nghiêm ngồi trên vương tọa, ánh mắt như đuốc, gắt gao nhìn chằm chằm đứa con trai đang quy củ quỳ gối ở giữa điện.
"Sao không mang muội muội ngươi trở về?" Hung Nô Vương cau mày, trầm thấp hỏi.
Lúc trước, sau khi A Đề Đạt nhận định là Mộ Dung Nhan lén lút mang Đề Nhi đi, giận tím mặt, cả nước truy nã Mộ Dung Nhan, nhưng nàng vẫn trốn được về Yên quốc, liền phái sứ thần đến Yên Kinh muốn mang công chúa về, lại bị Yên Chiêu Đế hời hợt một câu hòa thân đuổi về.
A Đề Đạt ban đầu thầm nghĩ, Đề Nhi thích tiểu tử Mộ Dung Nhan kia, mình vốn cũng không phản đối hôn sự này, nhưng làm hắn tức giận chính là Mộ Dung Quang khinh miệt.
Dân gian thành thân còn chú ý tam thư lục lễ, nhưng Mộ Dung Quang lại giống như đi xin cơm, chỉ với một câu nói hời hợt, liền muốn mình đi Yên Kinh đem nữ nhi gả cho tên hỗn tiểu tử kia.
Năm đó, mười vạn Yên quốc tiếp viện áp sát, tướng sỹ Yên Quân dồn dập căm phẫn sục sôi, thề phải phóng ngựa san bằng Mạc Bắc Hung Nô, lấy sỉ nhục toàn quân Khoa Bố Đa bị diệt, báo thù thất hoàng tử Mộ Dung Nhan chết trận sa trường.
Hung Nô cuối cùng cũng khó địch, chỉ có thể bị ép nhượng lại năm trọng địa bao gồm cả Khố Luân, mới lấy đàm hòa bình.
Cắt đất cầu hòa chi nhục mấy năm nay vẫn tra tấn Hung Nô vương, mà nay Mộ Dung Quang lại khinh thường hòn ngọc quý trên tay mình như thế, quả thực làm A Đề Đạt rốt cuộc nuốt không trôi khẩu khí này, liền phái vương tử Tô Luân đến Yên Kinh tự mình mang Sở Hạ Đề trở về.
Thật lâu sau, Tô Luân hơi nâng đôi mắt lạnh như băng lên, trả lời, "Phụ vương, nàng đã không còn muốn làm người Hung Nô nữa."
Hung Nô vương nghe xong, sắc mặt biến đổi, run giọng hỏi, "Sao lại như thế?"
Tô Luân cắn răng nói, "Chỉ hận Yên tặc Mộ Dung Nhan kia miệng đầy hoa ngôn xảo ngữ, vương muội tâm tư đơn thuần, làm sao có thể phân biệt được những hư tình giả ý kia."
Hắn dừng một chút, đứng thẳng người, chống lại con ngươi Hung Nô vương, nói, "Hiện giờ Yên quốc đại loạn, khẩn cầu phụ vương phát binh, đánh Yên tặc, đoạt lại Vương muội."
Ngươi nói muốn làm người Yên quốc, vậy ta liền tiêu diệt Yên quốc này!
Hung Nô vương chăm chú nhìn Tô Luân, xuất thần một lát, đến tột cùng là từ khi nào, trong mắt đứa con trai này lại ẩn chứa nhiều cảm xúc cùng sát ý mãnh liệt như vậy khiến người ta cân nhắc không thấu.
Tô Luân thấy sắc mặt Hung Nô vương chần chờ, không nói một lời, liền tiếp tục nói, "Phụ vương, Yên tặc ức hiếp Hung Nô ta nhiều năm, hiện giờ được cơ hội ngàn năm có một này, là trời ban cho Hung Nô ta, nếu không lấy, là trái với thiên mệnh!"
Hung Nô Vương chậm rãi đứng lên, từng bước từng bước đi ra ngoài điện.
Con ngươi tang thương của hắn nhìn về phía một nơi nào đó, bầu trời đêm xuất hiện một ít ánh sáng cực kỳ ảm đạm, ánh nắng ban mai mỏng manh giống như sương mù tràn ra, lộ ra hàn lương thấu xương.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?