Mộ Dung Nhan cũng không biết qua bao lâu mới yên lặng tỉnh dậy, nàng chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, mí mắt nặng nề, toàn thân mỗi một khối xương cốt đều đau đến lợi hại, hơi nhúc nhích một chút, sau lưng mình liền truyền đến một trận đau đớn thấu tâm, làm cho nàng không khỏi kêu lên một tiếng đau đớn.
"Ngươi. . Ngươi tỉnh rồi?" Sở Hạ Đề nghe được âm thanh của Mộ Dung Nhan phát ra, vội vàng xông lên, thân thiết hỏi.
Mộ Dung Nhan kinh ngạc nhìn Sở Hạ Đề vẻ mặt ưu phiền trước mặt, không biết mình đang ở nơi nào, trí nhớ cuối cùng của nàng là mình và Lãnh Lam Ca cùng nhau rơi xuống núi, sau đó chính mình tựa hồ liền hôn mê.
Nghĩ tới đây, nàng mờ mịt ngẩng đầu lên, lại đối diện với ánh mắt ảm đạm vô thần của Lãnh Lam Ca.
Lãnh Lam Ca thấy Mộ Dung Nhan nhìn về phía mình, liền từng bước từng bước đi về phía nàng, thấp giọng mở miệng nói, "Làm phiền hai vị Côn chúa điện hạ tránh đi một chút, ta có chuyện muốn tự mình hỏi nàng. "
Sở Hạ Đề quay đầu lại, cùng Lãnh Lam Ca bốn mắt nhìn nhau, một lát, thở dài một tiếng, liền đứng dậy, đi ra ngoài động, sắc trời đã trở nên sáng, mà Ma Da Đồng cũng theo sát phía sau.
Mộ Dung Nhan nhìn chằm chằm khuôn mặt thê lương khổ tuyệt của Lãnh Lam Ca, trong lòng cảm thấy chẳng lành, không khỏi buồn bực, nàng. . nàng làm sao vậy?
Trong nháy mắt, Mộ Dung Nhan bỗng nhiên tỉnh ngộ lại, vết thương của mình tựa hồ được người băng bó. . . lẽ nào nàng. . . nàng đã biết rồi. . .
Mộ Dung Nhan sắc mặt trắng bệch, vội vàng run giọng nói, "Ca nhi. . . Ta. . . Ta. . ."
"Ngươi còn gọi ta là Ca nhi?" Lãnh Lam Ca gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Dung Nhan, gằn từng chữ hỏi, "Ngươi định gạt ta đến khi nào? "
Mộ Dung Nhan nhìn Lãnh Lam Ca từ trên cao nhìn xuống, thanh âm của nàng không cao, lại lộ ra hàn ý cùng oán khí thấu xương, làm cho mình không khỏi mồ hôi chảy ròng ròng, không nói nên lời.
Lãnh Lam Ca thấy Mộ Dung Nhan sững sờ nhìn mình chằm chằm nhưng không trả lời, liền lớn tiếng trách mắng, "Ngươi trả lời ta! Vì sao phải gạt ta? !"
"Ta. . Ta có nỗi khổ tâm trong lòng. ." Mộ Dung Nhan cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Lãnh Lam Ca, thật lâu sau, mới gian nan mở miệng nói.
"Nỗi khổ tâm trong lòng? Mộ Dung Nhan. . Ngươi lừa ta nhiều năm như vậy, kết quả, liền muốn dùng hai chữ này để bỏ đi tất cả sao?" Lãnh Lam Ca đầy mắt đầy chua xót nói, "Người Mộ Dung gia các ngươi cảm thấy đùa bỡn người khác rất có ý nghĩa sao?"
"Ta không có. . ." Mộ Dung Nhan bối rối ngước mắt lên, chính mình đối với nàng thật lòng.
"Ngươi có biết. . . Ngươi hoang đường cỡ nào không?" Lãnh Lam Ca đem móng tay cắm vào trong da thịt của mình, lại không cảm giác được đau.
Những lời này như một cú đấm cực mạnh hung hăng đánh vào trong lòng Mộ Dung Nhan, làm cho nàng đau đến nhanh không cách nào hô hấp, nàng làm sao có thể không biết mình có bao nhiêu hoang đường... Tự lừa dối nàng, tự lừa dối chính mình...
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?