"Thả ta xuống, ta tự mình có thể đi." Ma Da Đồng ở trong ngực Mộ Dung Nhan hơi giãy dụa nói.
"Xin lỗi." Mộ Dung Nhan vội vàng thả Ma Da Đồng xuống, ôi, lần này, nàng nhất định cảm thấy mình và phụ hoàng đều là quái nhân...
"Yên Quốc, căn bản không phải là ngươi nói với ta bộ dáng kia, mà ngươi cũng căn bản không phải là bộ dáng ta nghĩ..." Sự kinh hãi tối nay khiến Ma Da Đồng nhịn không được muốn đem tất cả những phiền não và nghẹn khuất mà trong khoảng thời gian này đều phun ra, "Ta thật sự có chút hối hận tại sao phải tới nơi này với ngươi. . . Hạ Đề tỷ tỷ theo ngươi tới đây, ít nhất ngươi rất nhanh sẽ có thể cưới nàng, nhưng còn ta thì sao?"
"Xin lỗi. . ." Ngoại trừ những lời này, Mộ Dung Nhan thật sự không biết nên an ủi Ma Da Đồng như thế nào.
Nhìn bộ dáng ủy khuất liều mạng nhịn xuống nước mắt oan ức trong hốc mắt nàng, làm cho Mộ Dung Nhan cảm thấy có chút đau lòng, liền nhịn không được hơi đưa tay ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng.
"Đừng tới gần ta!" Ma Da Đồng đột nhiên đẩy Mộ Dung Nhan ra, nước mắt theo hai má chảy xuống.
Ngươi căn bản không yêu thích ta, tại sao còn muốn như thế đối với ta?
"Ta làm ngươi chán ghét như vậy sao? Chẳng lẽ chỉ có thân phận nam nhân mới có thể an ủi ngươi sao?" Mộ Dung Nhan cảm thấy vô cùng đau lòng, nàng là thân nhân của mình, từng là biểu muội dịu dàng đáng yêu nhất của mình, nhưng sau khi biết thân phận thật sự của mình trở nên ghét cay ghét đắng mình như thế.
Thế nhưng, khi đó Mộ Dung Nhan còn không hiểu, có chút nước mắt thâm tình chính là ẩn giấu trong lời nói đả thương người, có một số nữ tử nhu tình chính là ẩn núp sau lưng cường ngạnh cự tuyệt.
"Mộ Dung Nhan, ngươi căn bản cái gì cũng không hiểu... Ma Da Đồng cúi đầu, mình đã không thể gọi nàng là 'biểu ca' nữa, không chỉ bởi vì nàng là nữ tử, lý do quan trọng hơn kia nàng vĩnh viễn sẽ không biết.
Mộ Dung Nhan nghe được Ma Da Đồng cư nhiên gọi thẳng danh húy của mình, hàn ý trong lòng càng sâu, ai, nàng đã không muốn coi ta là thân nhân...
Nàng chua xót nói, "Ngươi lại nhẫn nại một chút đi, rất nhanh chờ Lâu Lan Vương đến, ngươi có thể về nhà. "
"Đúng vậy, ta rất nhanh sẽ có thể trở về nhà, rất nhanh. . là có thể không cần tiếp tục phải nhìn thấy ngươi." Ma Da Đồng khóc lóc nói.
Ta thật sự không nên cùng phụ vương đi Hung Nô, không nên để ngươi ôm ta, không nên cùng ngươi tới Yên quốc, càng không nên cư nhiên động tâm với ngươi, hết thảy nhất định chính là một hồi vui mừng vô ích.
"Nhất định có thể. . như ngươi mong muốn." Mộ Dung Nhan siết chặt nắm đấm, gằn từng chữ nói.
Khi đó Mộ Dung Nhan còn không rõ, nếu có một nữ tử khóc nói với ngươi những lời làm tổn thương, kỳ thật nàng đang nói dối, kỳ thật nàng hy vọng ngươi có thể vạch trần ngụy trang của nàng, kỳ thật nàng hy vọng ngươi có thể hiểu được dụng ý chân chính của nàng.
Về sau, Mộ Dung Nhan cuối cùng cũng hiểu được, nhưng từ 'về sau' này sẽ làm cho người ta đau đớn trưởng thành.
***
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?